CHỈ MỘT LẦN
Ngày và đêm con tim này trìu mến
Đầu óc này choáng váng cả ngày đêm
Ngày và đêm như cổ tích xao xuyến
Bên tai này văng vẳng những lời em.
Chỉ một lần trong đời ta gặp gỡ
Chỉ một lần thôi số phận nuông chiều
Chỉ một lần trong lạnh lùng cơn gió
Ta bồi hồi, ta khao khát tình yêu.
Ánh hoàng hôn đã chìm vào quên lãng
Một màu xanh bao phủ những bông hoa.
Người giờ đâu, từng một thời mong muốn
Ở đâu người từng gợi những ước mơ.
Chỉ một lần trong đời ta gặp gỡ
Chỉ một lần thôi số phận nuông chiều
Chỉ một lần trong lạnh lùng cơn gió
Ta bồi hồi, ta khao khát tình yêu.
Только раз
День и ночь роняет сердце ласку,
День и ночь кружится голова,
День и ночь взволнованною сказкой
Мне звучат твои слова:
Только раз бывают в жизни встречи,
Только раз судьбою рвется нить,
Только раз в холодный серый вечер
Мне так хочется любить.
Тает луч забытого заката,
Синевой окутаны цветы.
Где же ты, желанная когда-то,
Где, во мне будившая мечты?
Только раз бывают в жизни встречи,
Только раз судьбою рвется нить,
Только раз в холодный серый вечер
Мне так хочется любить.
ĐỪNG GẶP NỮA
Giờ dĩ vãng hiện về trong trí nhớ
Gương mặt em anh lại thấy rất gần
Lại thoáng về hơi thở trong quá khứ
Cuốn sổ ghi dòng lưu bút ngày xanh.
Đừng gặp nữa… thôi ta đừng gặp nữa…
Đừng nói lời, không cần nữa đâu em!
Và nếu như con tim đau nức nở
Em hãy bắt nó im lặng và quên!
Bởi anh từng biết rằng đau đớn lắm
Trong mỗi lời, từng cử chỉ của em
Em trong trạng thái tâm hồn thác loạn
Bờ môi run, cay xé ánh mắt nhìn…
Đừng gặp nữa…
Anh chẳng muốn bôi đen lên quá khứ
Bằng trò chơi trở lại chút rồi qua.
Đã một lần – không còn quay lại nữa
Bàn tay em hãy xé nát, giày vò…
Đừng gặp nữa…
Не надо встреч
Узор судьбы чертит неслышный след:
Твое лицо я вижу вновь так близко;
И веет вновь дыханьем прошлых лет
Передо мной лежащая записка:
Не надо встреч… Не надо продолжать…
Не нужно слов, клянусь тебе, не стоит!
И если вновь больное сердце ноет,
Заставь его застыть и замолчать!
Ведь мне знаком, мучительно знаком,
Твой каждый жест, законченный и грубый,
Твоей души болезненный излом,
И острый взгляд, и чувственные губы…
Не надо встреч.
Я не хочу былого осквернить
Игрою чувств минутного возврата.
Что было раз — тому уже не быть,
Твоей рукой все сорвано и смято…
Не надо встреч…
TẤT CẢ RỒI SẼ QUÊN
Dù có đi đâu, không thể nào yên ổn
Anh cảm thấy mình kì cục, lạ lùng ghê
Dường như xuyên qua màn sương buổi sớm
Trước mắt anh kỷ niệm lại hiện về.
Anh hình dung ra giọng của em
Và con tim khát khao nghe cho rõ…
Hãy quay về! Tất cả rồi sẽ quên
Ngay trong lần đầu tiên gặp gỡ.
Anh nhớ khu vườn… bên kia sông vắng
Một màu xanh và lảng bảng khói sương
Từ xa xa một vật gì thấp thoáng
Như tiếng ngân vang ngày trước của cây đàn.
Anh hình dung ra giọng của em…
Dù chỉ là giấc mơ… là tiếng vọng
Tiếng vọng vô hình của quá khứ dịu êm
Nhưng cứ trong từng khoảnh khắc lại gióng
Gợi một bóng hình không thể nào quên.
Anh hình dung ra giọng của em…
Все позабудется
Куда я ни приду, нарушен мой покой,
На улице, в толпе, причудливо и странно.
Разорванной каймой неясного тумана
Обрывки прошлых лет встают передо мной.
Мне твой голос чудится.
Сердце жаждет речи…
Вернись! Все позабудется
При первой нашей встрече.
Я вспоминаю сад… А за рекою даль,
Синеющую даль, затянутую дымкой…
А где-то вдалеке, скользящей невидимкой,
Как отзвук прежних дней, взволнованный рояль.
Мне твой голос чудится…
Пусть это только сон… Пусть это только звук,
Неуловимый звук далекого былого.
Но все же каждый миг он долетает снова
И снова, как во сне, мой незабытый друг.
Мне твой голос чудится…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét