Thứ Bảy, 15 tháng 9, 2018

Thơ tình Juana Inés de la Cruz


SONETO
về sự kỳ quặc của tình yêu

Người yêu tôi thì tôi chẳng hề yêu
Tôi yêu cái người với tôi hờ hững
Với nước mắt người không yêu – tôi tàn nhẫn
Nhưng lại mềm lòng khóc trước người yêu.

Tôi dâng tình cho kẻ phỉ báng tôi
Và dè bỉu người với tôi thờ phụng
Vẻ giễu cợt người yêu tôi chịu đựng
Người tôi không yêu – tôi giễu cợt người.

Yêu, không yêu – tôi khổ với cả hai
Luôn vô tâm một người trong số họ
Yêu, không yêu – tôi tự mình đau khổ
Cả hai đều hành hạ cõi lòng tôi.

Một – năn nỉ làm tai tôi choáng váng
Một – trước van lơn của tôi im lặng.


SONETO
về lòng thù hận, kẻ không xứng với tình thì
không nên thù ghét, vì rằng, ghét cũng như yêu,
sẽ giữ con người ta luôn ở gần bên trái tim.


Tại vì sao cứ ngày một mạnh hơn
Để ta nguyền rủa và ta thù oán
Ta làm giây máu hận thù lên kiếm
Kẻ giẫm bùn càng vấy bẩn mình hơn.

Tình yêu ơi mi còn khủng khiếp hơn
Cả thuốc độc, giờ ta đang dần chết
Mi thâm độc và ta đây nhận biết
Rằng mi không xứng với sự ghen hờn.

Đứng trước mi, ta thà chịu van xin
Vì giấu đi, thì khi ta mong muốn
Hồi tưởng về quá khứ ta thấy rằng

Ta căm ghét mi, nhưng mà có thể
Không phải mi – mà ta tự ghét mình
Rằng một thuở đã từng yêu như thế.



SONETO
an ủi sự ghen tuông bằng lý lẽ của lý trí

Có lẽ nào anh để nỗi hờn ghen
Giành chiến thắng trước trí tuệ của mình?
Và lẽ nào lòng ghen tuông tai ác
Biến anh trở nên một kẻ điên cuồng?

Có lẽ nào cả điểm cuối của tình
Và điểm đầu anh đều căm ghét chúng?
Hãy nhớ lại xem – tình đâu hứa hẹn
Với anh rằng sẽ yêu đến ngàn năm.

Trên đời này mọi thứ chỉ phù vân
Dòng thời gian cuốn đi không thương tiếc
Ta đâu có quyền bắt được nó dừng.

Trong lầm lẫn cay đắng, con người trần
Không tin rằng: tình yêu và hạnh phúc
Không muôn đời mà chỉ một thời gian.


SONETO
chứng minh rằng tình yêu cần sự hài hòa mọi lúc.

Một tấm gương cho những người sùng mộ
Mà biết bao người đẹp vẫn mơ về:
Rằng bàn thờ sẽ không là bàn thờ
Nếu người ta không dâng đồ tế lễ.

Vẻ đẹp tàn phai nhưng lòng cảm phục
Vẫn cháy lên trong ai đó một mình
Và để sắc đẹp trở nên thánh thần
Cần những lời nguyện cầu tha thiết nhất.

Tôi sợ đám đông những người thán phục
Tôi chỉ mong một tình cảm chân thành
Của một người – người mà tôi cảm phục

Người cần tình yêu thủy chung sau trước.
Tình cũng như muối ăn, dở vô cùng
Khi quá mặn, cũng như khi quá nhạt.




SONETO
an ủi người hay ghen tuông,
chứng minh rằng tính hay thay đổi
của tình yêu là không tránh khỏi.


Tình yêu đến, tình mang theo cơn sốt
Thức trắng đêm và mệt mỏi bơ phờ
Cùng với buồn lo là mối nghi ngờ
Tình sống bằng van xin và nước mắt.

Sau đó bày trận đánh không cân sức
Với mưu mô, gian dối, vẻ lạnh lùng
Rồi thóa mạ, sỉ nhục với hờn ghen
Và cuối cùng ngọn lửa tình tự tắt.

Qui luật tình yêu vô cùng khắc nghiệt
Tình cảm chết rồi không thể hồi sinh.
Anh trách em – liệu có gì lợi lộc?

Vì đau khổ của anh là không thực
Vì anh đâu bị lừa dối bởi tình
Chỉ đơn giản hạn của tình đã hết.


SONETO
nói về sự hình dung
cố níu giữ tình đã bay xa.


Bóng ma hạnh phúc cay đắng hãy dừng!
Hỡi bóng ma từ thiên đàng trốn thoát
Tại vì ai, em chết vì hạnh phúc
Trong khổ đau sống tiếp cuộc đời mình.

Như mẩu sắt đứng trước thỏi nam châm
Hút em bằng vẻ dịu dàng bủn xỉn
Sao anh coi tình yêu là tiêu khiển
Biến người yêu thành nô lệ hả anh?

Nhưng anh người chúa tể của tình em
Chớ đắc thắng! dù mỉm cười đắc thắng
Rằng em giăng thòng lọng chỉ hoài công.

Những đường nét khó nắm bát của anh
Từ tay em thoát ra bằng lừa dối
Nhưng anh muôn đời – trong ngục ước mơ em!


SONETO
lý lẽ của lý trí an ủi
cho sự đau khổ của tình yêu.


Bằng nỗi buồn, tình yêu làm kinh ngạc
Đẩy tôi lâm vào cảnh tự hạ mình
Tôi cần cái chết như sự lãng quên
Và cầu xin nó đến ngay lập tức.

Đắm chìm trong buồn đau và day dứt
Linh hồn sai tính góp những giận hờn
Rồi nhân lên để vì sự lãng quên
Tôi cần đến cả một nghìn cái chết.

Trước những đòn roi giận dữ điên cuồng
Con tim đã sẵn sàng cho cái chết
Đau khổ giày vò cho nát tâm can.

“Chẳng lẽ mi không biết tự thương mình –
Nhận thức của tôi bỗng nhiên vặn hỏi –
Trong tình yêu ai từng hạnh phúc hơn?”


SONETO
về sự đau khổ của tình yêu không gì
có thể sánh bằng, tuy nhiên, kẻ gây ra
nó xứng đáng với điều này.


Anh thấy không – em trở thành nô lệ
Của tình yêu, và tồn tại của mình
Đang lắt lay trong xiềng xích của tình
Đến muôn đời tự do không hề có.

Anh thấy không – em buồn, em đau khổ
Tâm hồn em đang chịu những cực hình
Quằn quại trên đống lửa vẫn mơ rằng
Sự trừng phạt sẽ phần nào giảm nhẹ.

Anh thấy không – em không còn lý trí
Em khóc than cho số phận của mình
Anh thấy không – con đường em máu đỏ.

Giữa hoang tàn của dối gian, cách trở
Anh thấy không? Nhưng em vẫn tin rằng
Anh xứng đáng khổ đau nhiều hơn thế.




SONETO
chứng minh rằng tình yêu không xứng cần được
chuộc lại bằng sự thú nhận chân thành.


Hổ thẹn như khói độc giày vò em
Tình của em đã sa vào nhầm lẫn
Tình đặt ra trước mắt em vật cản
Ngọn lửa khát khao không thể nào ghìm.

Em không dám tin vào đôi mắt mình
Em nghĩ mình nhìn thấy điều gian dối
Em lâm vào cảnh phải đành chịu lụy!
Có phải vì chỉ tại đã yêu anh?

Đi xuyên qua mọi đau khổ của tình
Em muốn quên đến muôn đời muôn kiếp.
Nhưng thuộc đắng trao trí tuệ cho em:

Tất cả mở ra, sự thật rõ ràng.
Chỉ lời thú nhận của em sẽ chuộc
Sai lầm của em, gian dối của anh.


SONETO
nói về sự ghen tuông, nghi ngờ
được an ủi bằng những giọt nước mắt.


Ngày hôm qua em đã nói với anh
Em nhìn thấy qua đôi mắt lạnh lẽo:
Anh đã không tin những lời em bảo
Anh đòi em phải trải hết lòng mình.

Tình tỏ ra sự mạnh mẽ của tình
Và kỳ diệu, nghe lời em van vỉ
Tình đem trao ý chí cho dòng lệ
Lộ vẻ bơ phờ mệt mỏi của tim.

Anh hãy quên đi nỗi sợ vô tình
Quên hờn ghen, nghi ngờ vô căn cứ.
Chẳng lẽ anh qua dòng lệ của em

Lại không nghe ra tiếng thổn thức lòng
Hướng về anh, cầu xin anh tha thứ
Khi đưa tay chùi dòng lệ của em?

Thơ tình Margarita Paz Paredes

  

GƯƠNG MẶT ANH TRONG SƯƠNG

Gương mặt anh trong sương, tựa như hình bóng
của giấc mơ em gửi vào chốn lưu đày
tận cùng thương đau. Nhưng mà phiêu lãng
mang anh lại gần – không một phút giây.

Anh thân yêu! Đâu mạch nước tình anh?
Để bờ môi em khát khao vì chịu đựng!
Tất cả hết rồi, em chỉ biết chờ mong
vệt sáng điên cuồng run trong đêm vắng.

Giọng của anh em tìm trong gió biển
em như con ốc với cay đắng của mình
như mái chèo khua trên biển đau thương

còn dấu vết của rã rời hy vọng
con thuyền em cập bến bờ hoang vắng
nơi bóng hình anh tan chảy trong sương.


NGỌN ĐÈN

Lặng im dày đặc
trên cuộc đời em, nơi đã chẳng còn anh…
Hoàng hôn quấn vào nơi trú ẩn của em
Và em sợ hãi rằng anh đã mất.
Khi đó, ngọn đèn vội vàng em thắp
ánh sáng ngọn đèn vây lấy tay em
mười ngón tay như mười ngọn hải đăng
xuyên màn đêm trên đại dương đêm vắng
anh ở đâu, anh bị đắm tàu, gặp nạn
có thể còn bơi trên biển một mình?…



ADAM TRONG BÓNG ĐÊM

Vào ngày thứ sáu
Thượng Đế tạo nên con người
Theo hình dáng của Ngài.
Rồi thổi vào con người hơi thở
và đốt lên ngọn lửa tình yêu.

Còn anh, theo dáng hình mơ ước của em
vẻ dịu dàng cho mình, một thời em tạo dựng
cho bàn tay anh vẻ dịu dàng của sóng
để có nơi đi về những con cá dolphin
và ánh sáng rất ám ảnh hiện lên
trong mắt em, khi về anh em nhớ
em rót hết vào trong đôi mắt anh đó
và lên vầng trán hãy còn trinh bạch của anh
giọng nói của em như hơi thở kín thầm
bằng bình minh của tình yêu em chiếu sáng
cõi lòng của em thầm kín
trước khi gặp anh tăm tối giá băng…
Bây giờ về anh lo lắng, rung lên
như hương của hoa gọi bầy ong tìm đến.

Còn anh, theo dáng hình mơ ước của em
theo nỗi đam mê, cho mình em tạo dựng.
Nhưng vẻ thần tiên của bao nhiêu cố gắng
như mặt kính vỡ tan
ngăn anh cách xa cơn nóng của trái tim mình.

Và bây giờ anh lại như buổi đầu tiên
một cục đất sét vô hồn và giá lạnh.
Nhưng hơi thở của tình yêu thần thánh
than ôi, em đã chẳng thổi lên.

Adam trong bóng đêm, anh không như điều kỳ diệu nhất…
Nhưng không có anh
thì em, Eva, vẫn biết
tạo ra xung quanh mình
thiên đàng trên mặt đất.



KHÔNG CÓ ANH BÊN EM

Không có anh bên em, và cơn lạnh giá
của dòng chảy cuộc đời tê liệt, giá băng.
Để hoang vu, trống rỗng giữa cõi lòng
tỏa ánh sáng vô hồn như âm phủ.

Em muốn được gần anh
để cảm nhận niềm vui trần thế
để được hòa nhập vào anh
cử chỉ, ánh mắt, nụ cười… tất cả.

Nhưng mà anh xa cách tình em quá
để em giơ bàn tay vào khoảng không
để giọng nói của em chìm vào bóng đêm.
Để em một mình vẻ dịu dàng với mình to nhỏ
than ôi, em vô ích kéo dài đau khổ
sao ta hai người, chỉ yêu một mình em? 

Thơ tình Canzani Ariel


EM ĐỪNG BÁN BÀI CA

Em đừng bán bài ca

Còn nếu như mà
Em cần vàng hay bạc
Thì thà đi ăn cắp
Chớ đừng đem bán bài ca

Đừng bao giờ.



NHỮNG BỜ MÔI DÀNH CHO NỤ HÔN

Những bờ môi – dành cho nụ hôn
và cho lời – sau đó.

Những bờ môi – dành cho nụ hôn
và sau – cho lời nguyền rủa.

Những bờ môi – dành cho nụ hôn
và chỉ khi thật cần
vào mặt ai sẽ nhổ.

Những bờ môi – dành cho nụ hôn
dành cho nụ hôn – muôn thuở
để yêu đến tận cùng
để bằng tình anh em
những ai với mình gặp gỡ
(dù người là bạn hay không).

Những bờ môi – dành cho nụ hôn
để hôn nhau điên cuồng
với người mình yêu dấu
với người phụ nữ ta mơ
với người phụ nữ ta chờ.

Những bờ môi – dành cho nụ hôn!
Mọi người chớ quên điều ấy
rằng trời sinh ra như vậy
chỉ dành cho những nụ hôn
và sau đó, rất muộn màng
lời đầu tiên thức dậy
và khi bùng nổ chiến tranh
bờ môi ta mím lại
vững chắc một lòng tin:

Những bờ môi – dành cho nụ hôn!
Và sau đó, rất muộn màng
trong tiếng kêu vang
đòi hoà bình, hạnh phúc
Hãy để cho những bờ môi được hôn
và tình yêu đơm hoa kết trái
hãy thừa nhận một điều như vậy
những bờ môi chỉ để cho tình!


Thơ tình Jaroslav Seifert



THƯỜNG TRONG PHÚT GIÂY LY BIỆT

Thường trong phút giây ly biệt
Ta cầm khăn màu trắng vẫy trên tay
Có điều gì kết thúc với ngày hôm nay
Và có điều gì bắt đầu trong ngày mai tốt đẹp.

Chim bồ câu mang thư ai bay xa
Giang đôi cánh giữa bầu trời xanh thắm
Dù mới mẻ hay không, niềm hy vọng
Dù ở đâu ta vẫn bước về nhà.

Em đưa tay chùi nước mắt
Nở nụ cười trong mắt lệ đầy vơi
Có điều gì kết thúc với ngày hôm nay
Và có điều gì bắt đầu trong ngày mai tốt đẹp.




CẬU BÉ VỚI TẤM BẢN ĐỒ


Cậu bé với tấm bản đồ
Cả ngày trong phòng tìm kiếm
Cậu chúi đầu vào mạng nhện
Những kinh, vĩ tuyến bao la.

Cậu bé cúi xuống sàn nhà
Nghe ra rì rào tiếng sóng
Và cậu nhìn thấy biển trong mơ:

Bé bằng hạt đậu – nước Tiệp
Praha – bé bằng hạt kê thôi
Cứ ngỡ như là khủng khiếp
Cậu bé ngước nhìn bầu trời.

Đám mây bay trong giấc mộng
Như thuyền trôi giữa đại dương
Qua ánh sáng của cầu vồng
Cậu nhìn ra tổ quốc yêu mến.

Đám mây vẫn bay với Chúa Trời
Cánh buồm giữa bầu trời vẫn lướt
Cành táo nở hoa trắng toát
Đưa ta về tổ quốc mà thôi.

Ở nơi đó đan kết những cuộc đời
Những con sóng rì rào trong xa thẳm…
Nhưng nếu như đã không mơ về biển
Thì mỗi chúng ta đã từng là ai?



TƯỢNG ĐÀI CHO BỆNH DỊCH

1
Đưa mắt nhìn quanh bốn phía
có bốn chàng hiệp sĩ
đội quân của nhà trời.
Nhưng khắp bốn phía này
có bốn ổ khóa
bốn ổ khóa nặng nề. 

Còn ánh mặt trời lắc lư
cái bóng của tượng đài cổ kính
từ giờ Gông Cùm
đến giờ Nhảy Múa
từ giờ Hoa Hồng
đến giờ của Rắn
từ giờ Nụ Cười
đến giờ Tức Giận
từ giờ Hy Vọng
đến Không Bao Giờ…

Và chỉ còn bước ngắn
từ giờ Tuyệt vọng
đến cửa Tử thần.
Và cuộc đời ta vội vàng
như ngón tay trên giấy nhám
ngày… tuần… tháng... năm…
Và đã có những lúc chúng ta dành
cả năm trời cho nước mắt cay đắng.

Và tôi đi quanh bức tượng
nơi từng một thuở hẹn hò 
nghe tiếng của nước mưa
từ miệng của ngày Tận thế…  

Và khi đó
tôi thấy nước in từng bóng nhỏ
trên gương mặt của em.

Đấy là vào giờ của Hoa Hồng…

2
Con ơi, con hãy làm ơn
trèo lên đài phun
và trên vách đá kia con hãy đọc
những dòng mà bốn quyển Phúc Âm đã viết.

Tác giả cuốn Mathiơ đầu tiên:
“Vả lại, có ai trong vòng
các ngươi lo lắng mà làm cho đời mình được
dài thêm một khắc không?”*    

Và Mác, trong quyển thứ hai đã viết:
“Có ai đem đèn đặt dưới cái thùng
hoặc dưới cái giường?
mà trên chân đèn không đặt?**  
Còn cuốn thứ ba, Luca viết rằng:
“Mắt là đèn soi sáng cho thân thể
nhưng ở nơi thân thể tối tăm
thì chim ó sẽ nhóm về ở đó”***… 

Và cuối cùng là quyển Giăng
Ông đã viết gì ở đó?
Con hãy mở xem, hãy mở!
Để thử xem
dù cho phải mở nó bằng răng!

3
Tôi được rửa tội ở nhà nguyện bệnh dịch
Của Thánh Roch, gần nghĩa trang Olšan.

Khi bệnh dịch ở Praha hoành hành 
người ta đem chất xác quanh nhà nguyện
xác chất cao thành từng đống.
Rồi xương thịt người chết theo thời gian
cũng đã trở thành đất đai bụi bặm.

Tôi đã nhiều lần lang thang, thơ thẩn
ở nơi đau buồn này
nhưng tôi không hề từ chối niềm vui
mà tôi có được từ cuộc sống.
Tôi cảm thấy ấm áp giữa hơi thở những con người
và khi lang thang thơ thẩn khắp nơi
tôi cố nắm bắt mùi hương từ mái tóc phụ nữ.

Trên những bậc thang của những quán rượu ở Olšan

tôi đã quì xuống để nghe hằng đêm 
giọng của những người đào mộ
Những bài hát của họ nghe rất thô lỗ!
Nhưng từ lâu những bài hát đã im
những người đào mộ đã lần lượt chôn mình…

Còn khi đến mùa xuân
tôi cầm bút cùng với cây đàn
đi về nơi có hoa anh đào nở
gần bức tường nhà nguyện ở bờ nam.

Khi ngất ngây giữa mùi hương
tôi hồi tưởng về biết bao cô gái
lặng lẽ cởi quần cởi áo trong đêm
rồi nhẹ nhàng treo lên thành ghế…
Nhưng –
với những niềm vui như thế
tôi còn chừng 5 năm, mà chẳng ít hơn…
     
4
Tôi thường đứng rất lâu để nhìn
một tháp chuông bằng gỗ
(đã từ lâu không còn ngân vang nữa)
ngắm những bức tượng u buồn
trong nghĩa trang Malostran.

(Những bức tượng này mục nát
còn nhanh hơn những người đã chết
chôn ở dưới chân…) 

Người vẫn ra đi lần lần
người vẫn ra đi lặng lẽ
với những nụ cười một thuở
trong số họ đã từng
không chỉ là phụ nữ
mà cả chiến binh lừng lẫy chiến công…

Tôi chưa về thăm chốn ấy đã nhiều năm.


5
Xin hãy nhớ rằng đừng để một ai
ảo tưởng rằng dịch hạch giờ đã hết
rằng bệnh dịch hạch đã kết thúc rồi…
Đấy không phải là sự thật!
Tôi đã nhìn thấy rất nhiều quan tài
vẫn đi chầm chậm đến những cổng này
và còn bao cổng khác…

Không, không – bệnh dịch hạch vẫn đang gào thét!
Chỉ giản đơn
là những thầy thuốc
để tránh sự kinh hoàng
đã gọi một cách khôn ngoan
rằng ngày – với tên gọi khác.
Nhưng cái chết thì vẫn là cái chết
và vẫn là bệnh dịch hạch lây lan.
Khi tôi nhìn qua cửa sổ của mình
vẫn những con ngựa, vẫn những xe tang
và vẫn những chiếc quan tài còi cọc.

Nhưng giờ tiếng chuông đã chẳng còn ngân.
Chẳng còn thập ác trên những lầu chuông.
Và cả những cành bách xù tỏa khói
cũng không còn…
6
Trên đồng cỏ Julian
chúng tôi nằm nghỉ một hôm vào buổi tối

Thành phố chìm trong bóng tối.
Và từ bờ sông gần đấy
nghe rõ ràng tiếng khóc của ễnh ương.

Một cô gái trẻ người Digan bước đến gần
cô mặc chiếc áo khuy cài một nửa.
Và cô đề nghị chúng tôi xem bói.
Cô xem tay Halas và nói thế này:
“Anh sẽ không sống đến tuổi năm mươi!”
Còn xem tay Artus Chernik, cô nói:
“Anh sống lâu hơn anh này một ít.”

Còn tôi thì không muốn biết
tôi thấy sợ kinh hoàng…
Nhưng cô cầm tay tôi cưỡng bức
và tức giận kêu lên:
“Anh sẽ sống rất lâu, rất lâu năm!...”

Thì tôi hiểu rằng
đấy là kết án tôi, là sự báo thù của nàng…

7
Biết bao nhiêu bài hát và thơ tôi đã viết!
Chiến tranh đã từng lan khắp mọi nơi
thế mà tôi
đem bờ môi chạm đôi bông tai
và thì thầm những câu thơ tình ái…
Liệu có thấy rằng xấu hổ?
có lẽ là không!

Chỉ khi em vừa ngủ thiếp đi
anh đã đặt lên người em vòng hoa thơ sonnet
và anh quì…
(nó còn tốt hơn cả vòng nguyệt quế
trao cho người chiến thắng giải đua xe!)

Từng một lần đã gặp gỡ hai ta
bên cạnh đài phun nước
nhưng mỗi người đi đường mình
theo hướng khác
đường phố khác
và khác cả thời gian…

Rồi rất lâu anh đã hình dung
rằng đôi chân của em anh đã thấy
rằng anh đã nghe tiếng cười của em
rằng thậm chí…
Nhưng người này không phải là em.

Dù sao thì một lần anh đã thấy
đôi mắt của em!

8
Cột sống của tôi ba lần
người ta bôi dày I-ốt lên
thứ chất lỏng có màu vàng sẫm
như khuôn mặt của những công chúa Ấn
trên cầu thang hẹp đi vào ngôi đền
gần những chú voi mang vương miện
đung đưa trên đường cái nhịp nhàng.

Còn cái cô ở giữa
là người đẹp hơn tất cả
đã mỉm cười với tôi…
Lạy Chúa tôi –
điều gì chạy vào trong đầu như thế
khi tôi nằm trên bàn mổ thế này!

Và họ bật đèn sáng trên người tôi
bác sĩ phẫu thuật đưa con dao mổ
vết mổ đầu tiên rất dài…

Sau đó tôi đã tỉnh rất nhanh
nhưng rồi mắt lại nhắm
dù sao thì tôi vẫn kịp nhìn:
sau cái mặt nạ vô trùng màu trắng
đôi con mắt phụ nữ ngời lên!
Tôi cố hết sức cười mỉm –
xin chào, đôi mắt đẹp tuyệt trần!

Nhưng mạch máu của tôi bị những dây chằng
và những móc kéo căng vết thương
để bác sĩ dễ dàng di chuyển
cơ dựng cột sống lưng…
Tôi rên trong thầm lặng
với tư thế nằm nghiêng
và đôi bàn tay thả lỏng
cô y tá giữ trên đầu gối của mình
khi phía trước đầu tôi cô đứng…
Bàn tay của tôi ôm lấy mông
và điên cuồng áp sát
như người thợ lặn khi thấy được
chiếc bình cổ, liền chộp để bơi lên…
Nhưng lúc này thuốc mê thiopental
bắt đầu ngấm vào tĩnh mạch
tất cả tối đen trước mặt
tất cả đi vào lãng quên…
Hỡi cô y tá mến thương
trên người em có vài nơi bầm tím…
Tôi vẫn nhớ mãi, không quên
tôi xin em đừng giận…
Dù trong lòng vẫn thì thầm: tiếc lắm
tiếc rằng, dù chỉ trong một phút giây
giữ được chiến lợi phẩm!
Thật tiếc lắm thay!!!

9
Vì sao người đầu bạc được gọi là khôn?
Nếu ngọn lửa trong bụi gai đã từng cháy hết
thì sự khôn ngoan có ích gì không?
Và đấy vẫn là thói thường…

Đất rơi như mưa đá trên quan tài
rồi sau đó sẽ dựng đài tưởng niệm
để bốn nhà văn của quốc gia
dựa lưng vào trong im lặng
vội vàng viết, viết, và viết ra
những cuốn best seller…

Mà khi đài phun không còn nước nữa
thì mẩu thuốc dâng đầy.
Bóng của đá di chuyển dưới mặt trời.
Đời trôi đi mà không vì điều gì cả…

Tôi thì không muốn thế.


10
Điều tồi tệ nhất đã qua
tôi tự nói với mình: ta đã già!
Điều tồi tệ nhất chưa đến:
vì tôi còn sống.
Nhưng nếu bạn muốn biết –
rằng tôi đã từng hạnh phúc!
đôi khi cả ngày
đôi khi cả giờ
đôi khi vài phút…
thì vẫn đủ thôi!

Cả đời tôi chung thủy với tình yêu.

Nếu đôi bàn tay phụ nữ là đôi cánh
thế đôi bàn chân thì sao???

Mặc người ta dùng đầu gối đè đầu tôi!
Tôi sẽ nhắm mắt lại trong cơn mê
cho đến khi máu ròng ròng chảy xuống
bên thái dương bị đè nén!
Nhưng nhắm mắt làm ngơ để làm gì?

11
Dưới đây là danh mục các loại tên lửa khác nhau:
đất đối không
đất đối đất
đất đối biển
không đối đất
không đối biển
không đối không
biển đối không
biển đối biển
biển đối đất…

Thành phố hãy lặng im, cho ta nghe lời đập nước…
Người ta đi về nhưng không muốn biết
rằng có những gì trên đầu họ đang bay
khi từ cửa sổ đang vẫy những bàn tay
tình yêu chỉ đem tình đối lại:
môi đối mắt
môi đối má
môi đối môi
vân vân và vân vân, như thế
một khi tay chưa kéo xuống bức màn
và mục tiêu chưa đóng lại.

12
Trong căn phòng trời nhiều cạnh
giữa những giỏ khâu khác nhau
và giữa những đôi giày lông vũ
mặt trăng rực lửa
sẽ phơi cái bụng của mình.

Chim sẻ hãy còn chưa mổ vào thuốc phiện
sau cành hoa đóng băng
thì mặt trăng đã tính đếm
những ngày sơn ca của mình.
Và trong độ sâu huyền bí
ai đó ôm động cơ bí ẩn chơi vơi
động cơ của con tim nhỏ bé
sẽ tích tắc trong suốt cuộc đời.  

= = =
*Mathiơ, 6: 27; **Mác, 4: 21; ***Luca, 11: 34; 17: 37.