Thứ Ba, 15 tháng 9, 2020

Thơ tình Natalia Rogacheva

 


GỬI NGƯỜI YÊU DẤU

Hãy tha thứ cho em vì vẻ giả vờ
Vì lòng kiêu hãnh của em tuổi trẻ
Vì sự mãn nguyện thành tâm mà dối trá
Hãy bỏ quá lỗi lầm như một mục sư.

Hãy tha thứ cho em vì em đã sợ
Không biểu lộ ra tình cảm của mình
Và em đã không vĩnh biệt với tình
Đã không biết căm ghét điều hèn hạ.

Nhưng anh hãy tha thứ cho em một lần
Mặc dù anh có thể không, em không biết
Rằng em đã không kể ra điều bí mật
Không biết cách chiến thắng sự nhát gan.

Và bởi vì em chưa nói với anh
Vì nụ cười mà con tim thổn thức
Và với anh từ lần đầu gặp mặt
Niềm hạnh phúc mù trong ngực lâng lâng.

Và tiếp xúc, em cũng chưa nói rằng
Dù tiếp xúc chỉ là trong thoáng chốc
Vậy mà em nghẹt thở trong lồng ngực
Hoa tháng năm như nở giữa con tim.

Trong chia ly em đã giấu diếm anh
Rằng cõi lòng của em giờ đã chết
Mơ bờ môi anh trong đêm vắng ngắt
Vì thế mà em đã sống đó anh.

Khi gặp em anh không hề biết rằng
Em không nhìn mà quay đi kiêu hãnh
Chỉ buổi chiều hè nghe em cầu khẩn
Giấu nước mắt buồn qua một màn sương.

Tha cho em, em chưa nói một lần
Rằng hi vọng trong em từ dạo đó
Em đi tìm giữa đám đông xa lạ
Người mặc áo quần, đầu tóc như anh.

Đêm năm mới trên cây thông sáng đèn
Là mong ước về anh, em đã viết
Và giấu mình vào mũi kim ấm áp
Trong đó là thời tuổi trẻ của em.

Tha cho em, thật nghiệt ngã vô cùng
Thật lỗi lầm để trôi theo ngày tháng
Chờ ngày gặp nhau, khát khao thời hạn
Và để dập tắt ngọn lửa vô hình.

Và để chết. Và lại sẽ hồi sinh
Với ước mơ, với van nài duy nhất
Để dù một lần với anh thú thật
Để dù phút giây gặp lại cùng anh.

Tha cho em, thật khó nhọc để quen
Để mở ra đớn đau và dục vọng
Nhưng em phải gào lên trong điên loạn
Rằng EM YÊU ANH SUỐT CUỘC ĐỜI MÌNH!

Em biết rằng em bây giờ đã khác
Anh hãy quên đi câu chuyện của mình
Em tha thứ, vì đã nói với anh
Vì yêu anh – bây giờ em thú thật.

Любимому

Прости меня, любимый, за притворство,
За гордость мою юную прости
И лживое сердечное довольство
Священником как грех мой отпусти.

Прости мне то, что я всего боялась,
Старалась чувство жгучее не выдать,
И то, что я с любовью не рассталась
И не сумела подлость ненавидеть.

Но, главное, прости меня однажды,
Хотя не знаю, сможешь ли простить,
Что я не рассказала тайны важной
И не сумела трусость победить.

А я тебе ведь так и не сказала
О том, как от улыбки сердце бьется,
И что с тобой я в первый раз узнала,
Как из груди слепое счастье рвется.

Ты не узнал, как от шального взгляда
Могучей силой крылья вырастают,
И поцелуй, как высшая награда,
Их широко расправить заставляет.

Я так и не сказала, что касанье,
Пусть даже мимолетнее мгновенья,
Лишает меня временно дыханья
И сеет в сердце майское цветенье.

Я все же скрыла, что с тобой в разлуке
Я брошенной душою умерла.
Мне ночью снились губы твои, руки,
И я, наверно, ради них жила.

Мне жаль, что ты не знаешь как при встрече
Я, не взглянувши, гордо уходя,
Молила еле слышно летний вечер
Туманом спрятать слезы от тебя.

Прости, что я ни разу не сказала
О том, что до сих пор жила надеждой,
О том, как я в толпе чужой искала
Мужчин с твоей прической и одеждой.

О том, как в Новый Год на пышной елке
Желание писала про тебя,
И спрятанная в теплые иголки
В нем поселилась молодость моя.

Прости меня… Наверно так жестоко
И так грешно годами день за днем
Ждать судьбоносной встречи, жаждать срока
И погасать невидимым огнем.

И умирать. И вновь и вновь рождаться,
С одной мечтой, с единственной мольбой,
Чтобы хоть раз суметь тебе признаться,
Чтоб хоть на миг увидеться с тобой.

Прости меня, мне тяжело привыкнуть,
Открыть и боль, и чувственность свою.
Но я должна, должна безумно крикнуть,
Что Я ТЕБЯ ВСЮ ЖИЗНЬ СВОЮ ЛЮБЛЮ!

Я знаю, я теперь другою стала.
Забудь как сон историю мою.
Я все прощу, ведь я тебе сказала,
Ведь я теперь призналась, что люблю.


NGƯỜI TA RA ĐI ĐỂ KHÔNG QUAY VỀ

Người ta ra đi để không quay về
Người ta quay về để mà giã biệt
Buổi sáng thức dậy trên giường người khác
Là khi không còn tủm tỉm với ai.

Đời nói rằng hạnh phúc là giả dối
Rằng không nên buồn nhớ một chút nào.
Và nói rằng khó mà sống cùng nhau
Nhưng sao một mình lại cay đắng vậy. 
2008

Уходили, чтоб не вернуться

Уходили, чтоб не вернуться,
Возвращались, чтоб попрощаться
И в чужой постели проснуться,
Когда некому улыбаться. 

Говорили, что счастье ложно,
Что скучать не будем нисколько.
Говорили, что вместе сложно,
А одним оказалось горько.


Thơ tình Yevgeny Lebeded

 


NGƯỜI YÊU TA

Những người yêu ta – với người ta hờ hững
Họ tốt bụng, họ nhút nhát, ngoan hiền
Họ luôn luôn sẵn sàng nhiều thứ lắm
Thế mà lời ta cũng cứ tiếc thương.

Người yêu ta là người ta không cần
Theo người khác, ta uống chất độc lạ…
Để rồi đớn đau, tự mình hành hạ
Nhưng người yêu ta không nói gì hơn.

Người yêu ta, với người ta có thể tốt hơn
Nhưng ta hững hờ với “phút giây hạnh phúc”
Tình yêu, than ôi, ngang bướng và cay nghiệt
Người yêu ta, ta đào hố để chôn.

Người yêu ta bởi để ghét người cần!
Ta thấy thương, nhưng giận hờn có thể
Người yêu ta không vì điều trái lẽ
Nhưng cuốn ta là dòng chảy của sông.

Người yêu ta… Ta tiếp nhận về mình
Người yêu ta… Nhưng ta ôm người khác… 
Người yêu ta… Nhưng mà ta điếc đặc… 
Người yêu ta! Và kết cục – cô đơn.

22.09.08

Нас любят те, к кому мы равнодушны

Нас любят те, к кому мы равнодушны.
Они добры, застенчивы, послушны.
Они всегда на многое готовы.
А мы, порой, жалеем даже слово.

Нас любят те, кого, увы, не надо.
Идя к другим, мы пьем чужого яда…
Потом болеем, мучаемся, даже,
Но те, кто любят ничего не скажут.

Нас любят те, с кем мы могли стать лучше,
Но нам плевать на наш "счастливый случай".
Любовь, увы, жестока и упряма!
Нас любят те, кому мы роем ямы.

Нас любят так, как нужно ненавидеть!
И нам их жаль, но можем и обидеть.
Нас любят не за «что-то», вопреки!
Но нас несет течение реки.

Нас любят... И мы это принимаем.
Нас любят.. Но других мы обнимаем..
Нас любят.. Но глухи мы и жестоки..
Нас любят! И в итоге – одиноки.


Thơ tình Dmitry Vanin

 


EM LÀ CUỘC ĐỜI ANH


Em là cuộc đời anh
Em là dòng máu nóng
Dòng máu trong huyết quản.
Em chạy trốn, anh tìm
Em như buổi bình minh
Em như tia lửa sáng.

Em là giấc mơ, kỷ niệm
Em là dòng sữa tươi
Mới vắt trong buổi sáng
Em tựa hồ như ánh sáng
Trên cửa sổ mọi nhà…
Nhưng em thật là xa.

Ты — жизнь моя

Ты — жизнь моя,
ты — кровь моя —
по жилам от меня 
ты убегаешь так звеня,
как утро солнечного дня,
как искра от огня.
Ты — память, сон,
Ты — молоко
парное поутру,
ты словно свет
из всех окон...
Ты страшно далеко.


Thơ tình Elêna Sharganova

 


EM YÊU RỒI CHĂNG

Em yêu rồi chăng?
Thật là kỳ quặc…
Mà biết đâu là sự thật?
Ô không, không có chuyện đó rồi.
Tình yêu – cổ xưa như trái đất
Và em nhớ đến cơn khát.
Có thể chỉ là quyến luyến vậy thôi.

***
Em nhìn vào bầu trời đêm
Em đếm những ngôi sao nhỏ
Giữa bầu trời đêm, ngọn gió
Trả lời những câu hỏi của em.

Em muốn biết về anh
Nhưng gió không nói cho em sự thật
Gió chỉ lặng lẽ rung cành
Và thì thầm: “Đợi ngày mai sẽ biết”.

Em ngồi đợi chờ anh
Đắng cay rơi giọt lệ
Và giữa bầu trời đêm, ngọn gió
Trả lời những câu hỏi của em.

Люблю?

Люблю? 
Странно...
А, может, и вправду?..
Да нет, невозможно.
Любовь - старо.
Я помню ту жажду.
Привязанность? - Можно.
 _____________

Я смотрела в ночное небо.
Я считала далёкие звёзды.
В небе тёмном гулял ветер,
Отвечал на мои вопросы.

Я хотела узнать, где ты, 
Но он мне не сказал правды.
Он лишь тихо качнул ветки,
Прошептал: "Подожди завтра."

Я ждала тебя долго - долго.
Я роняла горячие слёзы.
В небе ветер гулял вольно, 
Отвечал на мои вопросы.


Thơ tình Kyrill Parmenov

 


CÒN LẠI ĐÂY TỪ NHỮNG NGÀY XA LẮC

Còn lại đây từ những ngày xa lắc
Những bài thơ của một nhà thơ câm
Như những đứa con của mùa hè phương Bắc
Chúng nhẹ nhàng, nhuốm một vẻ buồn thương.

Từ trong sâu thẳm tâm hồn
Nghe theo tình, những bài thơ ông viết
Ông không hiểu, dù ông từng hạnh phúc
Từng một mình trong im lặng cô đơn.

Còn lại đây từ những ngày xa lắc
Những bài thơ của một nhà thơ điên
Tôi ngồi đọc những bài thơ dịu êm
Như những đứa con của mùa hè phương Bắc.
1999

До наших дней дошли стихи

До наших дней дошли стихи
Немого финского поэта —
Как дети северного лета,
Они печальны и тихи.

Во глубине своей души
Он их слагал, любви внимая,
И счастлив был, не понимая,
Что одинок в своей тиши.

До наших дней дошли они —
Стихи безумного поэта,
Я их читал — они нежны,
Как дети северного лета.


CÓ MỘT LẦN.. 

Có một lần chú bé đi du lịch
Xa về bên kia biển để đi tìm
Một cái hang tuyệt đẹp, bí huyền
Cái hang này chú đã từng vẽ được.

Từ những câu chuyện cổ chú nghe rằng
Cứ buổi sáng lại đi về chốn đó
Như một quả cầu màu nâu buồn bã
Từ trên trời ghé xuống mặt trăng.

Và lập tức ngay trong giờ phút đó
Hang biến thành một cung điện nguy nga
Trong cung điện này nhảy múa hát ca
Mười hai nàng tiên nữ.

Những con thú trong vườn vui chạy nhảy
Chim hoạ mi âu yếm hót vang
Và muôn năm vẻ ấm cúng thanh bình
Vương quốc này con người không biết tới.
…………….

Tôi ngày xưa – chú bé con như thế
Tôi mơ về một xứ sở xa xăm
Và thường xuyên những khi còn một mình
Cái hang động bí huyền tôi lại vẽ.
2000

Однажды ребенок собрался в поход

Однажды ребенок собрался в поход
За море, чтоб там отыскать
Прекрасный, волшебный, таинственный грот,
Который умел рисовать.

Из маминых сказок он слышал о том,
Что каждое утро туда
Печальным, каштаново-млечным шаром
Спускается с неба Луна;

И в этот же миг превращается грот
В роскошный восточный дворец,
В котором ведут озорной хоровод
Двенадцать небесных принцесс.

Смешные зверушки по саду снуют
И нежно поет соловей,
И вечно царит безмятежный уют
В том царстве, не знавшем людей...
———
Когда-то и я был ребенком таким,
О сказочных далях мечтал,
И часто, когда оставался один,
Таинственный грот рисовал...


Thơ tình Igor Fyodoseev

 


ĐỪNG VỘI BỎ ĐI ANH

Đừng vội vã bỏ đi anh, đừng vội!
Hãy đứng lại đây, bên cánh cửa này!
Chẳng lẽ anh dễ dàng quên đến vậy
Người vẫn tin, yêu anh đến mê say.

Anh chớ vội vàng chối từ tất cả
Khi với anh người rộng mở tâm hồn
Anh hãy biết đi tìm trong lí trí
Và biết rằng chỉ đơn giản lặng im
Em vẫn biết điều này anh có thể.

Và chia tay, anh nhé, chớ vội vàng
Chớ vội vàng tình cảm đem chối bỏ
Tình ấm áp có thể còn chưa đủ
Để làm tan ghẻ lạnh giá băng.

Cả thành tích anh cũng chớ vội vàng
Hãy dừng lại, hãy tìm ra khoảnh khắc
Rồi bỗng nhiên anh sẽ hiểu ra rằng
Nơi anh cần là nơi đang có mặt.

Đừng vội vàng quên hết anh, đừng vội
Anh hãy xua những ý nghĩ mông lung
Bởi vì anh hãy nhớ một điều rằng
Đã ra đi không dễ dàng quay lại.

Не торопитесь уходить

Не торопитесь уходить!
Постойте у открытой двери!
Нельзя же с легкостью забыть
Тех, кто вас любит, кто вам верит!

Не торопитесь отвергать,
Когда вам душу открывают...
Достаньте мудрости печать,
Сумейте просто промолчать!
Вы ведь сумеете, я знаю.

Не торопитесь разлюбить,
Все чувства сразу отвергая, -
Тепла вам может не хватить,
Чтоб отчужденья лед растаял.

Не торопитесь успевать,
Найдите миг остановиться!
А вдруг получится узнать
И там, где надо, появиться...

Не торопитесь все забыть,
От вздорной мысли отмахнуться...
Как нелегко все возвратить!
Как нелегко назад вернуться!