Thứ Năm, 12 tháng 11, 2020

Thơ tình Cahit Sıtkı Tarancı

BA MƯƠI LĂM TUỔI*
 
Tuổi ba mươi lăm! Một nửa chặng đường
Ta ở giữa đời như Dante vậy
Viên ngọc quý của một thời tuổi trẻ
Ta cầu xin, van vỉ chỉ uổng công
Không xấu hổ vì đã tuôn dòng lệ.
 
Có phải tuyết đã nằm trên thái dương?
Những vết nhăn đã hằn trên gương mặt
Và những quầng thâm ở quanh đôi mắt
Có phải chúng đều là kẻ thù chăng
Như tấm gương năm này qua năm khác?
 
Con người ta thay đổi theo thời gian!
Tôi nhìn vào những bức hình ngày ấy
Ở đâu rồi những tháng ngày sôi nổi?
Chàng thanh niên này chính là tôi chăng
Không phải thế, có điều gì gian dối.
 
Mối tình đầu mộng mơ thời tuổi trẻ
Ký ức về người ấy cũng lạ kỳ
Rằng ta đã từng chung sống với nhau
Rồi ta chia tay mỗi người một ngả
Nỗi cô đơn theo ngày tháng dâng đầy.
 
Có một màu sắc khác của bầu trời!
Đá thì cứng – tôi muộn màng nhận thấy –
Nước thì nhấn chìm, lửa thì bùng cháy!
Mỗi ngày sinh ra một sự dày vò
Đến tuổi này con người ta mới hiểu.
 
Mộc qua vàng, lựu đỏ vào mùa thu
Theo thời gian tôi thấy mình gần lại.
Tại vì sao chim bay trong không khí?
Tang lễ từ đâu? Ai đã chết rồi?
Có bao nhiêu khu vườn hoang như vậy?
 
Bạn sẽ làm gì nếu một ngày kia
Bạn ngủ say rồi không còn thức dậy
Biết ở đâu, thế nào, năm bao nhiêu tuổi?
Bạn có tấm thảm* dùng để nguyện cầu
Như ngai vàng trên đá musalla** ấy.
______________

*Nói theo cách của Dante trong “Thần Khúc”: “Nel mezzo del cammin di nostra vita…”(Con đường đời tôi đã đi đến nửa…) tức là năm ba mươi lăm tuổi.
**Trong nguyên bản: namazlık – là tấm thảm nhỏ dùng trong khi cầu nguyện.
***Đá musalla là hòn đá cao phía trước lối vào nhà thờ Hồi giáo. Người ta đặt quan tài của người chết trên phiến đá này trong buổi cầu nguyện vĩnh biệt.
 
Otuz Beş Yaş
 
Yaş otuz beş! Yolun yarısı eder.
Dante gibi ortasındayız ömrün.
Delikanlı çağımızdaki cevher,
Yalvarmak, yakarmak nafile bugün,
Gözünün yaşına bakmadan gider.
 
Şakaklarıma kar mı yağdı ne var?
Benim mi Allahım bu çizgili yüz?
Ya gözler altındaki mor halkalar?
Neden böyle düşman görünürsünüz;
Yıllar yılı dost bildiğim aynalar?
 
Zamanla nasıl değişiyor insan!
Hangi resmime baksam ben değilim:
Nerde o günler, o şevk, o heyecan?
Bu güler yüzlü adam ben değilim
Yalandır kaygısız olduğum yalan.
 
Hayal meyal şeylerden ilk aşkımız;
Hatırası bile yabancı gelir.
Hayata beraber başladığımız
Dostlarla da yollar ayrıldı bir bir;
Gittikçe artıyor yalnızlığımız.
 
Gökyüzünün başka rengi de varmış!
Geç farkettim taşın sert olduğunu.
Su insanı boğar, ateş yakarmış!
Her doğan günün bir dert olduğunu,
İnsan bu yaşa gelince anlarmış.
 
Ayva sarı nar kırmızı sonbahar!
Her yıl biraz daha benimsediğim.
Ne dönüp duruyor havada kuşlar?
Nerden çıktı bu cenaze? Ölen kim?
Bu kaçıncı bahçe gördüm tarumar.
 
N'eylersin ölüm herkesin başında.
Uyudun uyanamadın olacak
Kim bilir nerde, nasıl, kaç yaşında?
Bir namazlık saltanatın olacak.
Taht misali o musalla taşında.
  

NẾU ANH NÓI RẰNG
 
Nếu anh nói rằng một buổi tối tháng tư
Có cơn gió mát lành từ em thổi đến
Anh nhìn thấy trong em màu xanh của biển
Anh lang thang nơi góc kín của khu rừng
Anh đưa tay bẻ những cánh hoa không tàn
Anh cày cấy trong em vùng đất màu mỡ
Nếm mọi loài trái cây có ở trần gian.
 
Nếu anh nói rằng em đối với anh
Anh cần em như là không khí
Anh cần em giống như cơm ăn
Anh cần em giống như nước uống
Đối với anh em là một phước lành!
 
Nếu anh nói rằng…
Người yêu dấu ơi, em hãy tin anh
Em là mùa xuân trong vườn, là ngày hội
Em là rượu ngon đặt ở trên bàn
Anh đang sống trong em
Và em đang làm chủ.
 
Hãy để anh kể về vẻ đẹp của em
Cùng với gió, với sông, với những con chim.
Và nếu một trong những ngày sắp tới
Em không còn nghe giọng nói
Giữa tiếng gió, tiếng sông và tiếng của chim
Thì em biết rằng anh đã không còn.
 
Nhưng em đừng buồn mà hãy vui lên
Anh sẽ kể cho côn trùng về vẻ đẹp của em
Và rồi một thời gian sau đó
Em lại nghe giọng của anh từ giữa trời xanh
Hãy nhớ rằng đó là ngày phán xử
Anh lại đi tìm em. 
 
Desem ki
 
Desem ki vakitlerden bir Nisan akşamıdır,
Rüzgârların en ferahlatıcısı senden esiyor,
Sende seyrediyorum denizlerin en mavisini,
Ormanların en kuytusunu sende gezmekteyim,
Senden kopardım çiçeklerin en solmazını,
Toprakların en bereketlisini sende sürdüm,
Sende tattım yemişlerin cümlesini.
 
Desem ki sen benim için,
Hava kadar lazım,
Ekmek kadar mübarek,
Su gibi aziz bir şeysin;
Nimettensin, nimettensin!
 
Desem ki...
İnan bana sevgilim inan,
Evimde şenliksin, bahçemde bahar;
Ve soframda en eski şarap.
Ben sende yaşıyorum,
Sen bende hüküm sürmektesin.
 
Bırak ben söyleyeyim güzelliğini,
Rüzgârlarla, nehirlerle, kuşlarla beraber.
Günlerden sonra bir gün,
Şayet sesimi farkedemezsen,
Rüzgârların, nehirlerin, kuşların sesinden,
Bil ki ölmüşüm.
 
Fakat yine üzülme, müsterih ol;
Kabirde böceklere ezberletirim güzelliğini,
Ve neden sonra
Tekrar duyduğun gün sesimi gökkubbede,
Hatırla ki mahşer günüdür
Ortalığa düşmüşüm seni arıyorum.
  

HÔM NAY NGÀY THỨ SÁU
 
Hôm nay ngày thứ sáu
Tôi lại nhớ đến bà
Nhớ tuổi thơ của tôi
Những ngày này dài lắm!
Mẩu bánh mì rơi xuống
Tôi hôn, đưa lên đầu!
 
Tôi vẫn tin như vầy
Ở bên kia thế giới
Cũng là ngày thứ sáu
Bà tôi cũng nguyện cầu
Buộc khăn trắng trên đầu
Cúi đầu trên tấm thảm
Từ Thánh địa Mecca.
 
Tôi mong rằng bà tôi
Trong lời cầu nguyện ấy
Sẽ vẫn nhớ về tôi
Nhớ rằng tôi tội lỗi.
 
Bugün Cuma
 
Bugün cuma;
Büyükannemi hatırlıyorum,
Dolayısıyla çocukluğumu,
Uzun olaydı o günler!
Yere düşen ekmek parçasını
Öpüp başıma götürdüğüm günler!
 
O zaman inandığım gibi,
Sahiden bir öbür dünya varsa eğer,
Orada da cumaysa bugün,
Başında bulutlardan beyaz örtüsü,
Büyükannem namaz kılmaktadır,
Namahrem eli değmez seccadesinde;
Mekkei Mükerremeden getirilmiş.
 
Dilerim duasında unutmasın beni;
Günahkar olduğumu hatırlayarak.
  

SỰ YÊN LẶNG TRONG CUỘC ĐỜI TÔI
 
Như đoàn lạc đà không có chuông, người dẫn
Không cho ai xem hàng tơ lụa của mình
Di chuyển bên nhau trong sa mạc vô biên
Cuộc sống của tôi cũng trôi đi tĩnh lặng.
 
Vì vậy, cuộc đời tôi mỗi giờ mỗi phút
Sẽ tan chảy theo cách mà băng giá tự tan
Sẽ không ai biết rằng tôi đã chết hay còn
Ngoài sao trên trời và sói trên mặt đất!
 
Ömrümde Sükut
 
Çıngıraksız, rehbersiz deve kervanı nasıl,
İpekli mallarını kimseye göstermeden,
Sonu gelmez kumlara uzanırsa muttasıl,
Ömrüm böyle esrarlı geçecek ses vermeden,
 
Ve böylece bu ömür, bu ömür her dakika,
Bir buz parçası gibi kendinden eriyecek.
Semada yıldızlardan, yerde kurtlardan başka,
Yaşayıp öldüğümü kimseler bilmeyecek!
  

NGỰC PHỤ NỮ
 
Nếu ngực của phụ nữ bắt đầu nói
Nó trở thành biển đẹp tuyệt vời
Tôi không nói là bình tĩnh nhất
Vì đầu của bạn sẽ bị xé nát
Bạn sẽ quên bạn đã ở đâu
Và bạn sẽ tìm cách tự sát
Bằng cách nhìn vùng biển tuyệt đẹp
 
Xin gửi lời chào đến những kẻ nhảy tàu ...
 
Kadın Göğsü
 
Bir kadın göğsü başlarsa konuşmaya,
En güzel deniz olur;
En sakin demiyorum
Başın döner dalgasından
Nereye gittiğini unutup
İntihar etmek istersin
Baktıkça bu muhteşem denize.
 
Vapurdan atlayanlara selam.
 
 
XÁC CHẾT MƠ MÀNG
 
Hôm qua một phụ nữ xinh đẹp
Đi qua ngôi mộ của tôi
Tôi nhìn ngắm người phụ nữ này
Ngắm đôi bàn chân của nàng tuyệt đẹp
Rồi suốt đêm không làm sao ngủ được
Bạn không tin, nếu tôi nói điều này
Tôi quên rằng tôi là người đã chết
Khi tôi đưa cho nàng chiếc khăn tay
Mà mà nàng đã để rơi xuống đất.
 
Dalgın Ölü
 
Dün güzel bir kadın geçti
Kabrimin yakınından
Doya doya seyrettim
Gün hazinesi bacaklarını
Gecemi altüst eden
Söylesem inanmazsınız
Kalkıp verecek oldum
Düşürünce mendilini
Öldüğümü unutmuşum
  

KHỎA THÂN
 
Người phụ nữ trong đêm không ngủ của tôi!
Đôi mắt cô như ánh trăng tỏa sáng
Thân thể cô tựa như là tuyết trắng
Mái tóc cô là kho báu chứa vàng.
 
Cô ấy không biết rằng tôi khao khát
Không biết rằng cô ấy đang khỏa thân
Giàu hay nghèo cô ấy chẳng quan tâm
Cô ấy xinh đẹp và cô hạnh phúc!
 

 
Uykusuz gecemde bir kadın!
Gözlerinin ay ışığında
Vücudu kar beyazlığında;
Saçları bir hazine altın.
 
Ne ateşimden haberi var,
Ne bilir çıplak olduğunu;
Varlığını ve yoksulluğunu
Duymadan güzel ve bahtiyar!
 

1 nhận xét: