Thứ Ba, 16 tháng 6, 2020

Thơ tình Nikolai Ogarev


GỬI M. L. OGAREVA

Ta chia tay – có thể đó là cần
Mà có thể, cứ phải là như thế
Đã từ lâu ta không còn chia sẻ
Ra hai phần của một cuộc đời chung.

Và có thể hai người sẽ sống riêng
Với tháng năm bằng một cách nào đấy
Thu xếp cuộc đời không hề đáng ngại
Thậm chí nghỉ ngơi bằng cả tấm lòng.

Anh sẵn lòng chịu quở trách của em
Cho dù chúng đắng cay như thuốc độc
Đã đành anh từng có nhiều thói tật
Đã đành anh trong nhiều thứ lỗi lầm.

Nhưng có thời – bởi vì anh đã tin
Bởi vì yêu nên đã từng hạnh phúc
Anh đo tương lai của mình rộng khắp
Cuộc đời anh từng sâu rộng thênh thang.

Nhưng đời anh chết lặng giữa nỗi buồn
Và hai ta ai là người có lỗi
Anh chăng, em chăng, chuyện đau phải vậy
Cuộc đời không còn quay lại đâu em.

Nghĩ về quá khứ để nước mắt tuôn
Để con tim co mình trong băng giá
Nghĩ về quá khứ như bên ngôi mộ
Thời trẻ con trong đau khổ đã tàn.

Gấp sách lại – câu chuyện của chúng mình
Đã được đọc cho đến dòng cuối tận
Nhưng lời anh sẽ không làm xao xuyến
Không hề làm em cắn rứt lương tâm.

Những khoảnh khắc ngày cũ – anh mang ơn
Khi anh đã tin, đã yêu như vậy
Anh không cho phép mình quên điều ấy
Còn đắng cay – anh rất sẵn lòng quên.

Anh đâu phải kẻ thù – đưa tay cho anh!
Vĩnh biệt em! Mong em không biết đến
Không đau khổ của tâm hồn trống vắng
Không âu lo của những chuyện sai lầm…

Vĩnh biệt em! Biết đâu ta lại nhìn
Vào cuộc đời với nụ cười lần nữa
Và với thế giới rồi đây mình sẽ
Nhớ về nhau trong giờ phút lâm chung.
1844

К М. Л. Огаревой (Расстались мы...)

Расстались мы - то, может, нужно,
То, может, должно было нам,-
Уж мы давно не делим дружно
Единой жизни пополам.

И, может, врознь нам будет можно
Еще с годами как-нибудь
Устроиться не так тревожно
И даже сердцем отдохнуть.

Я несть готов твои упреки,
Хотя и жгут они, как яд,
Конечно, я имел пороки,
Конечно, в многом виноват;

Но было время - ведь я верил,
Ведь я любил, быть счастлив мог,
Я будущность широко мерил,
Мой мир был полон и глубок!

Но замер он среди печали;
И кто из нас виновен в том,
Какое дело - ты ли, я ли,-
Его назад мы не вернем.

Еще слезу зовет с ресницы,
И холодом сжимает грудь
О прошлом мысль, как у гробницы,
Где в муках детский век потух.

Закрыта книга - наша повесть
Прочлась до крайнего листа;
Но не смутят укором совесть
Тебе отнюдь мои уста.

Благодарю за те мгновенья,
Когда я верил и любил;
Я не дал только б им забвенья,
А горечь радостно б забыл.

О, я не враг тебе... Дай руку!
Прощай! Не дай тебе знать бог
Ни пустоты душевной муку,
Ни заблуждения тревог...

Прощай! на жизнь, быть может, взглянем
Еще с улыбкой мы не раз,
И с миром оба да помянем
Друг друга мы в последний час.


VĨNH BIỆT EM

Anh cho em hạnh phúc chưa đầy đủ
Trong nhiều điều chưa thực sự hiểu em
Từng hành hạ em và tự mình đau khổ
Giờ anh ra đi trĩu nặng trong lòng.
Vĩnh biệt! – trong nước mắt anh nói với em
Không một ai từng yêu em như thế
Anh cầu nguyện cho em, xin em hãy nhớ
Chớ giận hờn, đừng trách mắng chi anh
Để cho anh quên những phút đau buồn
Hãy nhớ rằng từng yêu em tha thiết
Anh buồn bã nói với em: vĩnh biệt!
Rồi lang thang về xứ sở xa xăm
Thật nặng nề. Những năm tháng của anh
Còn trẻ thế, nhưng trong đời đau khổ
Anh vung phí tình, vung phí lòng tin
Giờ anh sống bằng phần lớn cô đơn
Cho chính mình. Nhưng em đừng quên nhé
Rằng anh đã từng yêu em như thế
Với nỗi buồn anh nói: vĩnh biệt em!..

Тебе я счастья не давал довольно

Тебе я счастья не давал довольно,
Во многом я тебя не понимал,
И мучил я тебя и сам страдал...
Теперь я еду, друг мой! сердцу больно:
И я с слезой скажу тебе - прощай!
Никто тебя так не любил глубоко...
И я молю тебя: ты вспоминай
Меня, мой друг, без желчи, без упрека,
Минутам скорбным ты забвенье дай,
И помни лишь, что я любил глубоко,
И с грустию сказал тебе - прощай!
Теперь блуждать в стране я стану дальней..
Мне тяжело. Еще лета мои
Так молоды; но в жизни я печальной
Растратил много веры и любви.
Живу я большей частью одиноко,
Все сам в себе. Но ты не забывай,
Что я, мой друг, тебя любил глубоко,
И с грустию сказал тебе - прощай!..


YÊU KỈ NIỆM NGÀY XƯA

Cô chưa bao giờ yêu anh ấy cả
Còn anh bí mật yêu cô
Nhưng tình yêu anh chẳng nói ra
Mà chỉ thiêng liêng trong lòng gìn giữ.

Cô làm đám cưới với người xa lạ
Còn anh vẫn qua lại như xưa
Và lặng lẽ nhìn trộm gương mặt cô
Rồi khổ sở rất lâu sau đó.

Cô ấy chết. Đêm cũng như ngày
Anh ấy thường xuyên đi ra ngôi mộ
Cô chưa bao giờ yêu anh ấy cả
Còn anh vẫn yêu kỉ niệm ngày xưa.
1842

Она никогда его не любила

Она никогда его не любила
А он ее втайне любил;
Но он о любви не выронил слова:
В себе ее свято хранил.

И в церкви с другим она обвенчалась;
По-прежнему вхож он был в дом,
И молча в лицо глядел ей украдкой,
И долго томился потом.

Она умерла. И днем он и ночью
Все к ней на могилу ходил;
Она никогда его не любила,
А он о ней память любил.

Thơ tình Alexander Kushner


CHIA TAY EM NHÉ

Chia tay nhé, chia tay đến ngày mai
Đến ngày kia, đến mùa đông lạnh giá.
Chia tay nhé, chia tay đến tháng ba.
Ta đón mùa đông hai người riêng lẻ.

Sẽ gặp gỡ và sẽ tiễn đưa riêng.
Chia tay em chờ đến ngày vui nhé.
Đến mùa xuân. Đôi mắt ta không nhìn.
Đến mùa xuân. Và muộn hơn thế nữa.

Chia tay nhé, chia tay đến mùa hè
Em vân vê găng tay làm chi thế
Chia tay đến “bằng cách nào”, “đâu đó”
Đến “một khi nào”, thôi thế em nghe.

Em lần lữa đứng trước cửa làm gì
Có thể nào chính xác hơn dược nữa?
Ta chia tay đến tận đường biên nhé
Biên giới tận cùng. Và sau đó em nghe.

Ну прощай, прощай до завтра

Ну прощай, прощай до завтра,
Послезавтра, до зимы.
Ну прощай, прощай до марта.
Зиму порознь встретим мы.

Порознь встретим и проводим.
Ну прощай до лучших дней.
До весны. Глаза отводим.
До весны. Еще поздней.

Ну прощай, прощай до лета.
Что ж перчатку теребить?
Ну прощай до как-то, где-то,
До когда-то, может быть.

Что ж тянуть, стоять в передней,
Да и можно ль быть точней?
До черты прощай последней,
До смертельной. И за ней.


NGỦ CHUNG

Hạnh phúc biết bao, thật là sung sướng
Hai đứa cùng nằm, hai đứa trùm chăn
Rồi ngủ say khi có em bên cạnh
Và sáng ra thức giấc cùng em.

Và trong khi ta ngủ, anh và em
Trong khu vườn có tiếng xào xạc lá
Giữa bầu trời, cả những miền đen đúa
Cũng sáng lòa, cũng nhấp nháy long lanh.

Và trong khi ta ngủ, bên chiếc bàn
Tay gàn cãi nhau với cơn thiu ngủ
Nhưng anh ngủ và cả em cũng ngủ
Chỉ giấc mơ của thơ phú đứng lên.

Ta ngủ say sưa, tất cả ngang bằng
Với tình yêu và với điều bất tử
Cho không biếu không khi trong giấc ngủ
Còn ban ngày – bằng sốt sắng nhiệt tâm.

Ta ngủ say sưa, cứ để mặc lòng
Bất chấp hết, ta cứ say sưa ngủ
Đi vào chi tiết, hoa văn giấc ngủ
Và đi vào trong từng mớ tóc xoăn.

Má kề bên má. Ta ngủ suốt đêm
Với sự cả tin của con chim nhỏ
Và trong vẻ không có gì che chở
Sự lớn lao sẽ đến với chúng mình.

Tiếng sấm tan vào giấc ngủ suốt đêm
Và suốt đêm câu trả lời sấm đợi
Giấc ngủ hai người – hạnh phúc biết mấy!
Ai cho mình làm như vậy hả em?

Какое счастье, благодать

Какое счастье, благодать
Ложиться, укрываться,
С тобою рядом засыпать,
С тобою просыпаться!

Пока мы спали, ты и я,
В саду листва шумела
И неба темные края
Сверкали то и дело.

Пока мы спали, у стола
Чудак с дремотой спорил,
Но спал я, спал, и ты спала,
И сон всех ямбов стоил.

Мы спали, спали, наравне
С любовью и бессмертьем
Давалось даром то во сне,
Что днем — сплошным усердьем.

Мы спали, спали, вопреки,
Наперекор, вникали
В узоры сна и завитки,
В детали, просто спали.

Всю ночь. Прильнув к щеке щекой.
С доверчивостью птичьей.
И в беззащитности такой
Сходило к нам величье.

Всю ночь в наш сон ломился гром,
Всю ночь он ждал ответа:
Какое счастье — сон вдвоем,
Кто нам позволил это?

Thơ tình Sasha Cherny


TÌNH YÊU PHẢI TRỞ THÀNH HẠNH PHÚC 

Tình yêu phải trở thành hạnh phúc 
Đấy là quyền của tình yêu. 
Tình yêu phải là tình yêu đẹp 
Đấy là trí tuệ của tình yêu. 
Thế anh nhìn thấy tình yêu như thế ở đâu? 
Có phải ở các ông nam tào bắc đẩu? 
Hay người ca sĩ trên sân khấu 
Ép vào áo ngực chiếc găng tay 
Đánh lên váng sữa 
Từ tình yêu của họa mi và của ánh trăng? 
Chứ trong những dòng thơ trữ tình 
Thì tình yêu được gieo vần với máu 
Và hầu như đói khát thường xuyên?... 

Anh quì xuống dưới chân Thần ái tình 
Đặt vòng hoa đáng thương kết từ ngải cứu 
Mà anh hái từ trong những mảnh vườn hoang… 
1913

Любовь должна быть счастливой

Любовь должна быть счастливой —
Это право любви.
Любовь должна быть красивой —
Это мудрость любви.
Где ты видел такую любовь?
У господ писарей генерального штаба?
На эстраде, где бритый тенор,
Прижимая к манишке перчатку,
Взбивает сладкие сливки
Из любви, соловья и луны?
В лирических строчках поэтов,
Где любовь рифмуется с кровью
И почти всегда голодна?..

К ногам Прекрасной Любви
Кладу этот жалкий венок из полыни,
Которая сорвана мной в ее опустелых садах...


BÀI THƠ ỨNG KHẨU 

Ngày xưa ta như Tin – Tin 
Nghe lời tiên ta đi tìm chim xanh! 
Và khi người đặt vào cho ta bấc 
Ta say sưa, đắm đuối với chim xanh. 

Ta đuổi theo biết bao dặm đường 
Rồi ta trở về với con Chim Đen! 
Còn Chim Xanh mà ta hằng mong mỏi 
Ở nước ngoài có gặp hở Tin - Tin? 
1909
____________ 
*Tin-Tin (Tyltyl) là nhân vật trong tác phẩm “Chim xanh” của Maurice Maeterlinck (giải Nobel Văn học năm 1911). Bé trai Tyltyl và bé gái Mytyl là con của một tiều phu theo lời tiên Bérylun đi tìm Chim xanh. Nhưng con chim mà họ cho là chim xanh, thực ra không phải như họ nghĩ. Chim xanh ở trong xứ sở Hoài Niệm đã chết từ lâu. Bà ngoại cho họ con chim sáo mà họ cứ ngỡ là Chim xanh nhưng khi họ giã từ xứ sở này thì Chim xanh trở thành đen. Ở trong vương quốc Bóng Tối họ tìm thấy trong vườn Ước Mơ và Ánh sáng ban đêm rất nhiều Chim xanh nhưng những con chim mà họ bắt được đều chết - Tyltyl và Mytyl đã không tìm được con Chim xanh có thể mang lại ánh sáng ban ngày. 

Экспромт

И мы когда-то, как Тиль-Тиль,
Неслись за Синей птицей!
Когда нам вставили фитиль -
Мы увлеклись синицей.

Мы шли за нею много миль -
Вернулись с Черной птицей!
Синицу нашу ты, Тиль-Тиль,
Не встретил за границей?


KHÔNG KÌM NÉN ĐƯỢC 

Người vợ hiền của nhà thơ đã chết 
Từng yêu vợ hơn nhuận bút của mình! 
Một nỗi đau điên cuồng và khủng khiếp 
Nhưng nhà thơ không chết bởi đau thương. 

Chôn vợ xong nhà thơ đi về nhà 
Một cảm xúc mới trong lòng dâng ngập 
Và ông vội vàng viết một bài thơ: 
“Người vợ hiền của nhà thơ đã chết”.
1909

Недержание

У поэта умерла жена...
Он ее любил сильнее гонорара!
Скорбь его была безумна и страшна -
Но поэт не умер от удара.

После похорон пришел домой - до дна
Весь охвачен новым впечатленьем -
И спеша родил стихотворенье:
"У поэта умерла жена".

Thơ tình Andrei Bely


TÌNH YÊU 

Giờ dịu êm. Sóng vỗ dưới bàn chân 
Em mỉm cười, thì thầm lời giã biệt: 
“Mình gặp lại nhau… trước ngày hẹn gặp…” 
Hai đứa mình đều hiểu đấy dối gian. 

Rằng chúng mình vĩnh biệt đến ngàn năm 
Cả bầu trời cháy lên màu đỏ thắm 
Những cánh buồn trên con tàu nổi giận 
Tiếng hải âu kêu trên sóng dập dờn. 

Anh nhìn xa, ngực nhói một nỗi buồn 
Trên con tàu giữa hoàng hôn rẽ sóng 
Như chim thiên nga giăng ra đôi cánh 
Giữa dịu dàng, giữa bọt sóng màu lam. 

Và con tàu đi về chốn vô biên. 
Giữa nền trời một màu vàng tái nhợt 
Bỗng hiện ra một đám mây mờ mịt 
Và bừng cháy lên màu tím thạch anh. 
1901

Любовь

Был тихий час. У ног шумел прибой.
Ты улыбнулась, молвив на прощанье:
"Мы встретимся... До нового свиданья..."
То был обман. И знали мы с тобой,

что навсегда в тот вечер мы прощались.
Пунцовым пламенем зарделись небеса.
На корабле надулись паруса.
Над морем крики чаек раздавались.

Я вдаль смотрел, щемящей грусти полн.
Мелькал корабль, с зарею уплывавший
средь нежных, изумрудно-пенных волн,
как лебедь белый, крылья распластавший.

И вот его в безбрежность унесло.
На фоне неба бледно-золотистом
вдруг облако туманное взошло
и запылало ярким аметистом.


GỬI ASYA 
(Trong lần giã biệt) 

Màu thanh thiên bỗng tái nhợt xanh xao 
Những tảng đá như đang nhìn vào bóng 
Từ trong đêm đen chuyển vào ngày nắng 
Những đỉnh núi cao ánh sáng lập lòe. 

Ngày nối theo ngày, giờ tiếp theo giờ 
Thời gian gắn hai ta vào muôn thuở 
Đôi con mắt của em như rực lửa 
Lửa rực trong bờ mi vẫn khép hờ. 

Người bạn thủy chung, cuối cùng, muôn thuở 
Đừng trách chi sự im lặng của anh 
Trong im lặng có sợ hãi, đau buồn 
Và hiểu biết của tình không thể tả. 
1916

Асе (Лазурь бледна...)
    (При прощании с ней)

Лазурь бледна: глядятся в тень
Громадин каменные лики:
Из темной ночи в белый день
Сверкнут стремительные пики.

За часом час, за днями дни
Соединяют нас навеки:
Блестят очей твоих огни
В полуопущенные веки.

Последний, верный, вечный друг,-
Не осуди мое молчанье;
В нем - грусть: стыдливый в нем испуг,
Любви невыразимой знанье.


GỬI MẸ

Bước ra từ ngôi mộ
Không ai đón chào tôi
Không ai: chỉ bụi cây
Gật đầu cành lá nhỏ.

Tôi ngồi lên bia mộ
Bây giờ biết đi đâu?
Ngọn lửa tắt từ lâu
Mang theo đi đâu đó.

Ngôi mộ gọi mọi người
Họ quên từ ngày đó.
Người yêu tôi một thuở
Giờ không nhận ra tôi.

Tôi dọa họ bóng đêm
Tôi gõ – họ đóng cửa
Ở đây có mưa đá
Nắp vỡ chẳng trùm lên.

Trốn dưới tấm lát ngoài
Đây nấm mồ của mẹ
Mẹ dùng vòng hoa vỡ
Khóc cho đứa con trai.
1907

Матери

Я вышел из бедной могилы.
Никто меня не встречал —
Никто: только кустик хилый
Облетевшей веткой кивал.

Я сел на могильный камень...
Куда мне теперь идти?
Куда свой потухший пламень —
Потухший пламень... — нести.

Собрала их ко мне — могила.
Забыли все с того дня.
И та, что — быть может — любила,
Не узнает теперь меня.

Испугаю их темью впадин;
Постучусь — они дверь замкнут.
А здесь — от дождя и градин
Не укроет истлевший лоскут.

Нет. — Спрячусь под душные плиты.
Могила, родная мать,
Ты одна венком разбитым
Не устанешь над сыном вздыхать.

Thơ tình Vladimir Solovyov


EM YÊU 

Em yêu, hay là em không nhìn thấy 
Tất cả những gì mắt nhìn thấy hai ta 
Chỉ là ánh hồi quang, chỉ là bóng vậy 
Của những gì mà mắt chẳng nhìn ra? 

Em yêu, hay là em không nghe thấy 
Rằng tiếng động cuộc đời có vẻ giòn tan 
Chỉ là tiếng vọng bị làm sai lệch đấy 
Của những lời được trang trọng hoà âm? 

Em yêu, hay là em không cảm thấy 
Rằng chỉ một điều trên cõi trần gian 
Chỉ một điều làm hai con tim gần lại 
Đang nói ra trong lời chào hỏi lặng câm? 
1892

Милый друг, иль ты не видишь 

Милый друг, иль ты не видишь, 
Что всё видимое нами - 
Только отблеск, только тени 
От незримого очами? 

Милый друг, иль ты не слышишь, 
Что житейский шум трескучий - 
Только отклик искаженный 
Торжествующих созвучий? 

Милый друг, иль ты не чуешь, 
Что одно на целом свете - 
Только то, что сердце к сердцу 
Говорит в немом привете?


CHỈ NĂM TRƯỚC 

Chỉ năm trước - với một nỗi buồn đau 
Với nỗi buồn anh chia tay em đó 
Anh mơ thấy em và anh muôn thuở 
Hạnh phúc, cuộc đời, ánh sáng - đã mất nhau. 

Chỉ một năm trôi - trong quên lãng rất mau 
Em biến mất như giấc mơ ngày cũ 
Chỉ bây giờ, phút chốc, anh lại nhớ 
Những ngày xưa cùng với giấc mơ đầu. 
23-12-1874

Лишь год назад — с мучительной тоскою 

Лишь год назад — с мучительной тоскою, 
С тоской безумною тебя я покидал, 
И мнилось мне — навеки я с тобою 
И жизнь, и свет, и счастье потерял. 

Лишь год прошел — в ничтожестве забвенья 
Исчезла ты, как давний, давний сон, 
И лишь порой я вспомню на мгновенье 
Былые дни, когда мне снился он.


HỒ SAIMAA MÙA ĐÔNG* 

Em quấn mình vào trong áo choàng lông 
Em nằm yên trong giấc mơ im lặng 
Không cái chết mà bầu không khí đầy ánh sáng 
Vẻ lặng im này có màu trắng và trong. 

Trong vẻ lặng yên điềm đạm, sâu vô cùng 
Không, anh đi tìm em không hề uổng phí 
Vẫn bóng hình em trước đôi mắt mộng mị 
Nàng tiên - chúa tể của vách đá, rừng thông! 

Em trắng trong, như tuyết ở sau rừng 
Như đêm đông, em có nhiều suy tưởng 
Như lửa bắc cực, em ngập tràn ánh sáng 
Người con gái sáng ngời của hỗn loạn màu đen! 
12-1894. 
__________ 
*Saimaa - hệ thống hồ có diện tích 4400 km2, sâu nhất là 82m - nằm ở phía đông-nam Phần Lan 

На Сайме зимой 

Вся ты закуталась шубой пушистой, 
В сне безмятежном, затихнув, лежишь. 
Веет не смертью здесь воздух лучистый, 
Эта прозрачная, белая тишь. 

В невозмутимом покое глубоком, 
Нет, не напрасно тебя я искал. 
Образ твой тот же пред внутренним оком, 
Фея - владычица сосен и скал! 

Ты непорочна, как снег за горами, 
Ты многодумна, как зимняя ночь, 
Вся ты в лучах, как полярное пламя, 
Темного хаоса светлая дочь!


CẦN GÌ LỜI 

Cần gì lời? Giữa màu xanh vô tận 
Chảy thành luồng những con sóng âm thanh 
Mang đến cho em cháy bỏng ngọn lửa tình 
Và tiếng thở dài của tình yêu câm nín. 

Và rung động bên ngưỡng cửa dịu êm 
Những giấc mơ quên, hướng về em khao khát 
Con đường không khí chẳng hề xa cách 
Chỉ khoảnh khắc - và anh trước mặt em. 

Trong khoảnh khắc này gặp gỡ không thể nhìn 
Ánh sáng xa xôi trên người em toả sáng 
Giấc mơ nặng nề của nhận thức cuộc sống 
Em rũ sạch làu, em buồn bã, đáng yêu hơn. 
9-1892

Зачем слова? В безбрежности лазурной 

Зачем слова? В безбрежности лазурной 
Эфирных волн созвучные струи 
Несут к тебе желаний пламень бурный 
И тайный вздох немеющей любви. 

И, трепеща у милого порога, 
Забытых грез к тебе стремится рой. 
Недалека воздушная дорога, 
Один лишь миг - и я перед тобой. 

И в этот миг незримого свиданья 
Нездешний свет вновь озарит тебя, 
И тяжкий сон житейского сознанья 
Ты отряхнешь, тоскуя и любя.


BỞI VÌ THẾ CHĂNG 

Bởi vì thế chăng, rằng con tim cần 
Sống một mình và yêu chỉ một 
Bởi vì thế chăng, niềm vui không còn 
Một khi anh đời mình chưa trao hết. 

Chính vì thế chăng, bằng số phận mình 
Con đường hai ta trở nên thân thuộc 
Và với em, chỉ với em mà anh 
Có thể tìm cho mình niềm hạnh phúc. 

Chính vì thế chăng, bởi vì thế chăng 
Nhưng trong em, chỉ trong em duy nhất 
Không còn quay trở về, anh đã mất 
Trí tuệ, con tim và cuộc đời anh. 
15-7-1892

Потому ль, что сердцу надо 

Потому ль, что сердцу надо 
Жить одним, одно любя, 
Потому ль, что нет отрады 
Не отдавшему себя; 

Оттого ли, что судьбою 
Наши сблизились пути, 
И с тобой, с тобой одною 
Мог я счастие найти,— 

Оттого ли, потому ли,— 
Но в тебе, в тебе одной 
Безвозвратно потонули 
Сердце, жизнь и разум мой.


KHÔNG CÂU HỎI TỪ LÂU 

Không câu hỏi từ lâu và lời đã không cần 
Anh hướng về em như sông tìm ra biển 
Không nghi ngờ, anh bắt được bóng hình yêu mến 
Và chỉ biết rằng - anh yêu đến cuồng điên. 

Trong ánh bình minh hồng, anh nhận ra em 
Nhìn thấy nụ cười em trong ánh sáng 
Còn khi không có em bên mình, anh chết lặng 
Sẽ hoá thành ngôi sao chói sáng, cháy trên em. 
7-1892

 Нет вопросов давно, и не нужно речей 

Нет вопросов давно, и не нужно речей, 
Я стремлюся к тебе, словно к морю ручей, 
Без сомнений и дум милый образ ловлю, 
Знаю только одно — что безумно люблю. 

В алом блеске зари я тебя узнаю, 
Вижу в свете небес я улыбку твою, 
А когда без тебя суждено умереть, 
Буду яркой звездой над тобою гореть.


CON TIM EM CHẬT CHỘI 

Anh thấy con tim em rất chật chội với anh 
Nhưng đập vỡ nó thì anh vô cùng tiếc. 
Giá mà được, dù chỉ một tia lửa cháy lên 
Em lạnh lẽo, nàng tiên cá thật là ác nghiệt! 

Còn chia tay em và quên thì anh không đủ sức: 
Cả thế giới lúc này đánh mất vẻ thần tiên 
Sẽ im lặng muôn đời trong cái đêm này đen đặc 
Tất cả chuyện cổ tích và những bài hát cuồng điên. 
7-1892

Тесно сердце — я вижу — твое для меня 

Тесно сердце — я вижу — твое для меня, 
  А разбить его было б мне жалко. 
Хоть бы искру, хоть искру живого огня, 
  Ты холодная, злая русалка! 

А покинуть тебя и забыть мне невмочь: 
  Мир тогда потеряет все краски 
И замолкнут навек в эту черную ночь 
  Все безумные песни и сказки.