Thứ Ba, 15 tháng 9, 2020

Thơ tình Grigory Hovansky

 


CÁNH HOA LƯU LY

Em dạo trên đồng cỏ 
Muốn xua đi nỗi buồn
Muốn tìm bông hoa nhỏ
Đem gửi tặng người thương.

Em tìm cho đến khi
ánh mặt trời gần tắt
Tất cả đều tìm ra 
Chỉ bông hoa duy nhất.

Một bông hoa duy nhất
Em không thể tìm ra 
Không có bông hoa đẹp
Em đành trở về nhà.

Lòng trĩu nặng nỗi buồn
Bông nhiên em nhìn thấy
Một bông hoa dễ thương 
Mọc gần bên bờ suối.

Em bẻ cánh lưu ly
Mà mắt rưng giọt lệ
Và miệng bỗng thầm thì:
Anh đừng quên em nhé!

Đừng tặng em vàng bạc
Mà hãy tặng tình anh!
Em chẳng cần gì khác
Ngoài lờiAnh yêu em!”
1796

Незабудочки

Я вечор в лугах гуляла,
Грусть хотела разогнать
И цветочков там искала,
Чтобы к милому послать.

Долго, долго я ходила:
Погасал уж солнца свет;
Все цветочки находила,
Одного лишь нет как нет!

Нет! Цветочка дорогого
Я в долинах не нашла;
Без цветочка голубого
Я домой было пошла.

Шла домой с душой унылой,
Недалёко от ручья
Вижу вдруг цветочек милый:
Вмиг его сорвала я!

Незабудочку сорвала —
Слёзы покатились вдруг.
Я вздохнула и сказала:
«Не забудь меня, мой друг!

Не дари меня ты златом,
Подари лишь мне себя!
Что в подарке мне богатом?
Ты скажи: люблю тебя!» 


Thơ tình Nikolay Broslavsky

 


ĐỂ TƯỞNG NHỚ SERGEI ESENIN

“Tạm biệt nhé, bạn tôi, xin tạm biệt
Bạn thân yêu, bạn trong trái tim này
Dù biệt ly theo ý trời định trước
Vẫn hẹn rằng sẽ gặp gỡ ngày mai.

Tạm biệt nhé, chẳng lời, không tay bắt
Chớ để nỗi buồn dâng ngập bờ mi
Trên đời này cổ xưa là cái chết
Nhưng sống, tất nhiên, cũng chẳng mới gì”. 

Nhà thơ đã viết những dòng này
Năm anh ba mươi tuổi.
Anh viết trên tờ giấy
Bằng máu của mình.
Trên đời này, anh sẽ không còn gặp bình minh
Vì anh đã quyết chia tay cùng số phận.

Về cuộc đời, tự mỗi người xét đoán
Nhận cuộc đời, không biết được tự mình
Rằng không dễ dàng hiểu ra bí ẩn
Của cuộc đời mới là lẽ thiêng liêng!

Esenin là một người đàn ông
Dù ra đi thì điều ấy vẫn còn!
Esenin – với tôi là thần tượng
Tôi rất vui, tôi thừa nhận cho mình!

Anh lớn lên là cậu bé bình thường
Được chăm sóc, dạy dỗ bởi người ông
Thiên hạ gọi anh là tay đại bợm
Anh đã yêu nhiều cô gái trẻ trung!

Anh biết làm thơ từ tuổi thiếu niên
Mẹ của anh chẳng giúp gì anh cả
Mà bởi vì anh đã từng hiểu rõ
Tự mình anh xây cuộc sống cho mình.

Anh làm thơ để dành tặng quê hương
Tặng nước Nga, nơi mà anh sinh trưởng
Thế giới này không nơi nào đẹp bằng
Đất nước Nga – điều này không tranh luận.

Cho nhiều phụ nữ thơ anh dành tặng
Cho những ai anh có dịp tỏ tình
Cho dù anh chẳng phải người lý tưởng
Anh là anh, mãi mãi vẫn là anh. 

Anh giống tôi – hai thế kỷ nhìn xuyên
Anh ở đó – anh sinh ra ở đó
Còn ở đây anh sáng tạo hết mình
Có thể có ai người anh ghét bỏ
Còn ai kia yêu tha thiết chân thành!

Vâng, và anh kết thúc cuộc đời mình
Thật bi thảm, bởi vì anh tự sát
Nhưng mỗi người với mình trong riêng biệt –
Vẫn có Esenin sống ở trong lòng!

Liệu chúng ta được phán xét gì chăng!
Ta không có quyền đem anh xét xử
Ta chỉ nhìn ra chân dung THI SĨ
Trong những dòng thơ để tưởng nhớ anh!
2015


В Память о Сергее Александровиче Есенине
Николай Владимирович Брославский

“До свиданья, друг мой, досвиданья.
Милый мой, ты уменя в груди.
Предназначенное расставанье
Обещает встречу впереди.
До свиданья, друг мой, без руки, без слова,
Не грусти и не печаль бровей, —
В этой жизни умирать не ново,
Но и жить, конечно, не новей”.

Так писал поэт
В тридцать лет.
На каком-то листе,
Своей кровью.
В этой жизни, он больше не встретит рассвет.
Он решил распроститься с судьбою.

О жизни, каждый рассуждать
Берётся, сам того не зная,
Что не дано ему понять
В чём жизни тайна есть святая!

Есенин, человеком был —
Он человеком и остался!
С. Есенин мой кумир,
Я рад, что я в этом признался!

Он рос обычным мальчуганом,
У деда воспитался он,
Его прозвали шарлатаном,
А он был в девочек влюблён!

Он с юности стихи писал.
Ему не помогала мама,
Всё потому что твёрдо знал,
Что жизнь свою построит сам он.

Он посвящал стихи России,
Той Родине где родился:
«России в мире нет красивей
И спорить с этим нам нельзя.

Он женщинам стихи писал,
В коих, в любви им признавался
Хоть он и не был-Идеал,
Но он таков, таким остался.

Он как и я два века видел
— там он, родился
— здесь — творил,
Кого-то может, ненавидел,
Кого-то пламенно любил!

Да, жизнь закончил он трагично
Самоубийство совершив,
Но каждый всё же скажет лично
— в душе себя Есенин жив!

Не нам его судить за это!
Не в праве мы судить его,
Мы лицизреем лишь ПОЭТА
В стихах, что память чтят его!


Thơ tình Pyotr Davydov

 


KHI CÓ EM Ở TRONG NGÔI NHÀ NÀY

Khi có em ở trong ngôi nhà này
Cả ngôi nhà một niềm vui tràn ngập.
Mọi thứ xung quanh nhìn gì cũng thích
Có em bên anh, anh thật là may.

Hai chúng mình trò chuyện suốt cả ngày
Về những chủ đề nhiều không kể hết
Điều anh không thể với bao người khác
Chỉ anh và em, điều đó tuyệt vời.

“Không nên bên nhau mọi lúc mọi nơi” –
Thiên hạ nói điều này thường xuyên lắm
Còn ta cứ sống như mình vẫn sống
Anh hiểu ra đấy hạnh phúc ở đời.

Anh biết rằng có ở trên đời này:
Có cha mẹ, chuyện làm ăn, con cái
Có tự do, lương tâm và danh dự…
Nhưng với ta – quan trọng nhất trên đời.

Em và tình – quan trọng nhất điều này
Anh và tình – quan trọng hơn tất cả
Tránh xa sự ồn ào, ta hãy giữ
Tất cả những gì ta có hôm nay.

Tất cả hợp nhau, cảm nhận hai người
Thật khó tin và điều này dễ chịu
Anh và em chỉ khác nhau một thứ:
Anh – trà chanh, em – chỉ bạc hà thôi!

Когда ты в доме, этот дом

Когда ты в доме, этот дом
Наполнен радостью такою.
Что все мне нравится кругом,
Мне повезло, что я с тобою.

И бесконечен диалог
На нескончаемые темы
С другими я бы так не смог.
Как хорошо, что мы не с теми!

"Нельзя все время быть вдвоем"
Нам говорят довольно часто.
А мы с тобою так живем
И так я понимаю счастье.

Я знаю в этом мире есть:
Родители, работа дети,
Свобода, совесть, дружба, честь...
Но мы – важней всего на свете.

Главней всего – Любовь и ты.
Я и Любовь – всего главнее!
Давай хранить от суеты
То, что сегодня мы имеем.

Синхронно чувствовать вдвоем
Невероятно и приятно.
Не совпадаем мы в одном:
Я чай с лимоном пью. Ты – с мятой!



TA BÊN NHAU, ĐIỀU ĐÓ THẬT TUYỆT VỜI

Ta bên nhau, điều đó thật tuyệt vời!
Anh nghĩ ra điều này hôm qua đấy.
Nó vang trong anh như bài hát vậy
Liên tục không ngừng từ buổi sáng nay.

Mùa thu lại khoe vẻ đẹp khắp nơi.
Anh đang bơi, giống như con tàu vậy.
Thế giới này mênh mông và tuyệt diệu
Rằng anh yêu em bởi tại điều này.

Anh nhớ lại cái điều từ trong đêm
Vẻ lấp lánh của ngày đang bừng sáng.
Và anh nhớ lúc này em gọi điện
Rằng em ở nhà đang đợi chờ anh.

Đường phố như dòng chảy đẹp tưng bừng
Anh suy tư mỉm cười cùng số phận…
Theo khuôn mẫu liệu có ai tưởng tượng
Mùa thu may bộ sưu tập cho mình?

Anh sẽ tặng cho sinh nhật của em
Ngọn lửa của gia đình mang hơi ấm.
Anh vẫn tin một điều rất chắc chắn:
Rằng em sinh ra là để cho anh!

Ở phòng vé hạnh phúc, anh mua vé
Anh thì thầm, nói khẽ với tháng mười:
- Thế giới này vẫn như vậy, tuyệt vời
Và anh yêu em bởi vì điều đó!

Хорошо, что мы с тобою вместе

Хорошо, что мы с тобою вместе!
Я придумал эту мысль вчера.
И она звучит во мне как песня
Непрерывно, с самого утра.

Осень снова расплескала краски.
Я плыву, подобно кораблю.
Этот мир огромен и прекрасен,
Потому, что я тебя люблю.

Вспоминаю то, что ночью было
И светлеют переливы дня.
Ты мне позвонила на мобильник –
Что ты дома, что ты ждешь меня.

Улица течет и увлекает.
В отраженье улыбнусь судьбе..
По каким немыслимым лекалам
Осень шьет коллекцию себе?

Подарю тебе на день рожденья
Теплоту семейного огня.
У меня ни капельки сомненья:
Ты родилась только для меня!

Я купил билет в счастливой кассе
И шепчу я тихо октябрю:
- Этот мир по-прежнему прекрасен,
Потому, что я ее люблю!


Thơ tình Vladimir Kirshon

 

TÔI HỎI CÂY TẦN BÌ


Tôi hỏi tần bì: “người yêu tôi đâu?”
Cây không trả lời, ngọn cây nghiêng ngả.
Tôi hỏi cây dương: “người yêu tôi đâu?”
Cây dương ném cho tôi từng chiếc lá.


Tôi hỏi mùa thu: “người yêu tôi đâu?”
Mùa thu trả lời bằng cơn mưa nhỏ.
Tôi hỏi cơn mưa: “người yêu tôi đâu?”
Mưa tuôn nước mắt bên ngoài cửa sổ.


Tôi hỏi ánh trăng: “người yêu tôi đâu?”
Trăng trốn vào mây, và trăng im lặng.
Tôi hỏi mây trắng: “người yêu tôi đâu?”
Mây trắng tan ra giữa trời xanh thắm.


Bạn thân ơi, đâu người yêu của tôi?
Bạn có biết nơi mô nàng trú ẩn.
Người bạn thân nhất của tôi trả lời:
“Nàng ngày xưa là người yêu của bạn
Giờ nàng đã thành người vợ của tôi”…


Я спросил у ясеня

Я спросил у ясеня: «Где моя любимая?» –
Ясень не ответил мне, качая головой.
Я спросил у тополя: «Где моя любимая?» –
Тополь забросал меня осеннею листвой.

Я спросил у осени: «Где моя любимая?» –
Осень мне ответила проливным дождем.
У дождя я спрашивал: «Где моя любимая?» –
Долго дождик слезы лил за моим окном.

Я спросил у месяца: «Где моя любимая?» –
Месяц скрылся в облаке – не ответил мне.
Я спросил у облака: «Где моя любимая?» –
Облако растаяло в небесной синеве…

Друг ты мой единственный, где моя любимая?
Ты скажи, где скрылась, знаешь, где она?
Друг ответил преданный, друг ответил искренний:
«Была тебе любимая, была тебе любимая,
Была тебе любимая, а стала мне жена!»


Thơ tình Sergei Bogomazov

 


MẸ LÀ NGƯỜI ĐẸP NHẤT

Đẹp biết bao những người mẹ của ta
Bạn hãy ngó vào ánh mắt nhìn thẳng
Và dù chốn đường xa nào gọi bạn
Những mẹ hiền đều tiễn bước chân ta.

Ta ít khi tặng mẹ những bó hoa
Mà thường xuyên làm mẹ ta đau khổ.
Mẹ tốt bụng tha thứ cho tất cả
Thảy mọi điều tha thứ hết cho ta.

Dưới gánh nặng của bao mối âu lo
Mẹ nhẫn nhục để làm tròn nghĩa vụ
Mỗi người mẹ đẹp bởi tình mẫu tử
Đẹp biết bao những người mẹ của ta.

Mẹ đùa với ta từ thuở ấu thơ
Ta hạnh phúc thầm thì bên tai mẹ
Đến một ngày mẹ trở thành bà cụ
Nhưng mẹ là người đẹp nhất với ta.

Красивые мамы

Красивые мамы – на свете вас много,
В глаза вы глядите открыто и прямо
В какую бы даль ни звала нас дорога
Нас всех провожают красивые мамы.

Мы маме так редко приносим букеты,
Но каждый так часто её огорчает
А добрая мама прощает всё это
Красивая мама все это прощает

Под грузом забот, не сгибаясь упрямо,
Она выполняет свой долг терпеливо…
Красива по-своему каждая мама,
Любовью своей материнской красива.

Нас в детстве она забавляет игрушкой,
Порой мы о чём-то ей шепчем счастливо
Когда-нибудь, мама, ты станешь старушкой,
Но будешь по-прежнему самой красивой.