Thứ Ba, 15 tháng 9, 2020

Thơ tình Boris Skotnevsky

 


CĂM THÙ VÀ YÊU

Căm thù và yêu
Anh ngây thơ như cậu bé
Đôi khi thấy thương mình thật nhiều
Nhưng thương em còn nhiều hơn thế.

Mạo hiểm thì đành mạo hiểm
Có phải áo đâu, chỉ bộ lông
Nhưng không thể nào chịu đựng
Đành để mất tâm hồn.

Tất cả ta đều tha thứ cả thôi
Tất cả hiểu ra như là bài học
Thật đắng cay làm ra vẻ buồn cười
Nhưng khủng khiếp hơn làm người ác độc.

Hãy bạo dạn ngước mắt nhìn em nhé
Cuộc đời, ai đem đo đếm, so bì
Thật dại khờ tin vào điều diệu kì
Nhưng không tin còn dại khờ hơn thế!

Ненавидя и любя

Ненавидя и любя,
Я наивен, будто мальчик.
Так бывает жаль себя,
Но тебя бывает жальче.

Рисковать так рисковать
Шкурою, а не рубашкой,
Только нестерпимо тяжко
Душу близкую терять.

Все поймем и все простим
И воспримем, как уроки,
Горько выглядеть смешным,
Но страшнее быть жестоким.

Поднимай смелей глаза,
Жизнь не взвесить, не измерить,
Глупо верить в чудеса,
Но еще глупей не верить!




THÔI ĐÀNH THẾ

Thôi đành thế!
Chỉ còn lại không nhiều, mà chẳng ít
Học cho ngón tay vào miệng huýt lên
Học tiếc thương cho người mẹ của mình
Học với bản thân mình không thương tiếc.

Nghe tiếng động là tôi đi tìm cách
Đoán ra những gì ngự trị trong hồn
Không cách này thì cách khác vẫn còn
Chỉ thời gian thì đã còn rất ít.

Nhưng dù sao, tôi vẫn đi tìm cách
Khi tôi lang thang trên những lối mòn
Làm người tốt, hạnh phúc, thật dễ dàng
Thật dễ làm người vô phúc và ác.

Và bây giờ ngoài cửa nghe tiếng gõ
Em hãy vào, hãy cởi áo bành tô
Ngày hôm nay anh hạnh phúc bất ngờ
Và bởi thế anh tốt như tất cả.

Что ж! Осталось ни много ни мало

Что ж! Осталось ни много ни мало, -
Научиться в два пальца свистеть,
Научиться жалеть свою маму,
Научиться себя не жалеть.

Научиться угадывать в звуке
Все, что крепко засело в душе;
В общем те же остались науки,
Только времени меньше уже.

Но одно я усвоил подробно,
По тропинкам бредя извитым:
Как легко быть счастливым и добрым,
Как легко быть несчастным и злым.

Снова, слышу я, в двери стучатся,
Проходите, снимайте пальто,
Я сегодня не очень-то счастлив,
И поэтому добр как никто. 


Thơ tình Anna Terenchieva

 


CHIA TAY NHẸ NHÀNG

Chia tay nhẹ nhàng, chia tay không thương tiếc
Nếu tình nhân trở nên chán mớ đời
Nếu tình nhân – kẻ mê gái không thôi…

… Chiếc khăn Akhmatova lên cổ mình, tôi quấn…
Và với những bài thơ như điều giáo huấn…

В кругу раратетов

Расставаться легко, расставаться не жаль.
Если бывший любимый зануда и враль...
Если бабник к тому ж...

... Я на плечи накину Ахматовой шаль...
... И с моими стихами скрижаль...


Thơ tình Konstantin Mochulsky

 


SÁNG HÔM THỨ TƯ ANH ĐẾN THĂM EM

Sáng hôm thứ tư anh đến thăm em
Hai đứa mình mãi mãi là thù nghịch.
Câu chuyện này không bao giờ em quên
Không quên theo mỗi bàn chân anh bước.

Em hỏi anh: “Có muốn uống trà không?”
Anh im lặngrồi trả lời rằng: “Có”.
Tại vì sao em không biết được rằng
Cứ hằng đêm em gọi tên anh đó.

Khi ra về anh thì thầm: “Tạm biệt
Còn em trở nên sáng sủa vô cùng
Trên khu vườn có tiếng kêu thảm thiết
Của bầy chim bay lượn giữa không trung.

Он пришёл ко мне утром в среду

Он пришёл ко мне утром в среду,
А всегда мы были враги.
Не забыть мне эту беседу,
В передней его шаги.

Я спросила: "Хотите чаю?"
Промолчав, он сказал: "Хочу".
Отчего, я сама не знаю,
По ночам я криком кричу.

Уходя шепнул: "До свиданья".
Я стала ещё светлей.
А над садом неслось рыданье
Отлетающих журавлей.