Thứ Hai, 8 tháng 6, 2020

Thơ tình Novella Matveeva


CÔ BÁN QUÁN

Anh sợ tình yêu của em thật phí
Em yêu anh đâu đến nỗi kinh hoàng!
Bởi vì em chỉ cần nhìn thấy anh
Chỉ cần gặp nụ cười anh là đủ.

Và nếu như anh bỏ theo ai đó
Hoặc không biết anh đang ở nơi nào
Thì em chỉ cần một chút làm sao
Áo anh treo trên chiếc đinh là đủ.

Còn nếu như khi người khách vội vàng
Anh lao nhanh đi tìm số phận mới
Thì em chỉ cần sao cho còn lại
Chiếc đinh sau khi treo áo của anh.

Bầu trời mù sương và mưa và gió
Ngày trôi đi, xào xạc của tháng năm…
Chuyện trong nhà – không gì đáng sợ hơn:
Từ trên tường chiếc đinh người ta nhổ.

Và tiếng mưa rơi và sương và gió
Ngày trôi đi, xào xạc của tháng năm
Có một điều quá đủ đối với em
Là còn lại từ chiếc đinh – vết nhỏ.

Còn khi vết của đinh không còn nữa
Dưới vết sơn của người thợ ngày xưa
Đối với em quá đủ một điều là
Dấu vết đinh của ngày qua – thấy rõ.

Anh sợ tình yêu của em thật phí
Em yêu anh đâu đến nỗi kinh hoàng
Bởi vì em chỉ cần nhìn thấy anh
Chỉ cần gặp nụ cười anh là đủ!

Trong cơn gió ấm tìm ra lần nữa
Tiếng đàn khóc, tiếng của trống tang đồng…
Từ điều này em có được gì chăng?
Chuyện đó anh không bao giờ hiểu cả.

Девушка из харчевни

Любви моей ты боялся зря —
Не так я страшно люблю.
Мне было довольно видеть тебя,
Встречать улыбку твою.

И если ты уходил к другой,
Иль просто был неизвестно где,
Мне было довольно того, что твой
Плащ висел на гвозде.

Когда же, наш мимолетный гость,
Ты умчался, новой судьбы ища,
Мне было довольно того, что гвоздь
Остался после плаща.

Теченье дней, шелестенье лет,
Туман, ветер и дождь.
А в доме события — страшнее нет:
Из стенки вынули гвоздь.

Туман, и ветер, и шум дождя,
Теченье дней, шелестенье лет,
Мне было довольно, что от гвоздя
Остался маленький след.

Когда же и след от гвоздя исчез
Под кистью старого маляра,
Мне было довольно того, что след
Гвоздя был виден вчера.

Любви моей ты боялся зря.
Не так я страшно люблю.
Мне было довольно видеть тебя,
Встречать улыбку твою.

И в теплом ветре ловить опять
То скрипок плач, то литавров медь…
А что я с этого буду иметь,
Того тебе не понять.


CHÚNG TÔI CHỈ LÀ PHỤ NỮ

Chúng tôi chỉ là phụ nữ, “than ôi!”, theo thói thường
Mà tại vì sao lại “than ôi”? Thử đi tìm nguyên cớ.
“Rượu và phụ nữ” – các anh vẫn thường nói thế
Nhưng chúng tôi không nói rằng: “Kẹo với đàn ông”.

Chúng tôi khác với các anh bằng trái cây, đồ ngọt
Chúng tôi cảm nhận, người – không phải thịt giăm-bông
Nghe các anh nói, chỉ thấy khác một điều rằng
Phụ nữ chúng tôi không mang trên vai mình đầu óc.

“Rượu và phụ nữ”? – từ đây mà có.
Chị em lấy sách nấu ăn, và rằng:
“Em yêu anh như nước quả ngọt ngon
Như đầu cá, mắt cá chân con thỏ!

Sự thèm muốn của em, anh có thích không?
Anh là người! Không phải đồ ăn! Thế còn em?”

Мы только женщины

Мы только женщины - и, так сказать, "увы!"
А почему "увы"? Пора задеть причины.
"Вино и женщины" - так говорите вы,
Но мы не говорим: "Конфеты и мужчины".

Мы отличаем вас от груши, от халвы,
Мы как-то чувствуем, что люди - не ветчины,
Хотя, послушать вас, лишь тем и отличимы,
Что сроду на плечах не носим головы.

"Вино и женщины"? - Последуем отсель.
О женщина, возьми поваренную книжку,
Скажи: "Люблю тебя, как ягодный кисель,
Как рыбью голову! Как заячью лодыжку!

По сердцу ли тебе привязанность моя?
Ах, да! Ты не еда! Ты - человек! А я?"


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét