Thứ Ba, 15 tháng 9, 2020

Thơ tình Pavel Batorin



BÊN BẾP LỬA

Em ngồi cô đơn với một nỗi buồn
Nhìn ngọn lửa đau thương buồn bã cháy
Ngọn lửa khi thì vụt cháy bừng lên
Khi bất lực lại tắt chìm xuống mãi.

Em buồn về điều gì? Về những ngày đã trải
Những tình yêuhạnh phúcnhững lời chào?
Thì tại sao lại tìm trong than cháy
Em chẳng tìm ra câu trả lời đâu...

Hãy đợi đến khi không còn lửa cháy
Ngọn lửa từng sưởi ấmvuốt ve em
Khi còn lại một đống than đen nháy
Mà bây giờ chưa kịp cháy hết trơn.

Em hãy tin – tình yêu như bếp lửa
Nơi cháy lên tất cả những ước mơ
Tình vụt tắt – trong con tim lạnh giá
Phía trước khổ đaunước mắt đang chờ.
1901

У камина

Ты сидишь молчаливо и смотришь с тоской,
Как печально камин догорает,
Как в нем яркое пламя то вспыхнет порой,
То бессильно опять угасает.

Ты грустишь все о чем? Не о прошлых ли днях,
Полных неги, любви и привета?
Так чего же ты ищешь в сгоревших углях?
О себе не найти в них ответа.

Подожди еще миг, и не будет огней,
Что тебя так ласкали и грели,
И останется груда лишь черных углей,
Что сейчас догореть не успели.

О! Поверь, ведь любовь – это тот же камин,
Где сгорают все лучшие грезы.
А погаснет любовь – в сердце холод один,
Впереди же – страданья и слёзы.


EM HÃY QUÊN BẾP LỬA

Em hãy quên bếp lửa xưa đã tắt
Giờ đã thay bằng tia nắng bình minh.
Và con tim của em từng tan nát
Sẽ lại vui đ âu yếm với tình.

Bài hát này thức dậy trong lồng ngực
Những ước mơ tàn lụi sẽ nảy mầm
Em hãy quên bếp lửa xưa đã tắt
Sẽ đến một ngày rạng rỡ mùa xuân.

Em hãy quên bếp lửa xưa đã tắt
Quên buồn đaunỗi bất hạnh của mình
Em hãy đ cho vang lên bài hát
Bài hát về hạnh phúc, ước mơ xinh.

Позабудь про камин

Позабудь про камин – в нем погасли огни,
Их заменит луч яркий рассвета,
А разбитое бедное сердце твое
Вновь забьется для ласк и привета.

Позабудь про тоску, позабудь про печаль,
Про удары судьбы и несчастье,
Пусть призывно звучит эта песня моя
Про красивые грезы и счастье.

Эта песня пробудит в усталой груди
Вновь порывы угасших стремлений.
Позабудь про камин – в нем погасли огни,
Наступает день яркий, весенний. 


Thơ tình Pavel Kozlov

 


NGƯỜI ĐàSỐNG BẰNG EM

Buổi ấy dưới hoàng hôn màu huyết dụ
Trên bờ sông Nhê-va ta đứng lặng nhìn
Em bắt tay chào rồi không quay về nữa
Giây phút ngọt ngàosao em nỡ đành quên...

Em đã thề suốt đời yêu thi sĩ
Sợ người đờisợ đồn đại huyên thuyên
Em thề ước rồi không làm như thế
Tình yêu mình – sao em nỡ đành quên...

Nhưng cái chết đã gần bên ngôi mộ
Anh chết lặng yên như cây cỏ trong đời
Giọng nói của anh về bên em than thở:
Người đã sống bằng em...sao em nỡ quên người!..
1888

Глядя на луч пурпурного заката

Глядя на луч пурпурного заката,
Стояли мы на берегу Невы,
Вы руку жали мне, промчался без возврата
Тот сладкий миг, его забыли вы.

До гроба вы клялись любить поэта,
Боясь людей, боясь пустой молвы.
Вы не исполнили священного обета,
Свою любовь и ту забыли вы.

Но смерть близка, близка моя могила,
Когда умру, как тихий шум травы,
Мой голос прозвучит и скажет вам уныло,
Он вами жил, его забыли вы.