Thứ Năm, 18 tháng 6, 2020

Thơ tình Lev Ozerov


ANH NGHĨ VỀ EM

Khi anh muốn nghĩ về emAnh nghĩ về em.
Khi không muốn nghĩ về emAnh nghĩ về em.
Khi muốn nghĩ về người khácAnh nghĩ về em
Khi không muốn nghĩ về một aiAnh nghĩ về em.

О тебе я хочу думать

О тебе я хочу думать. Думаю о тебе.
О тебе не хочу думать. Думаю о тебе.
О других я хочу думать. Думаю о тебе.
Ни о ком не хочу думать. Думаю о тебе.

CẢ CUỘC ĐỜI TÔI


Cả cuộc đời tôi tập trung đ sống.
Cả đời trôi qua trong sự đợi chờ
Và chỉ gặp gỡ rất chi là ngắn
Khi mà không thể nào quyết định
Rằng thế nào là nên hoặc không nên
Giữa khoảnh khắc nhận thức kiêu căng
Và khoảnh khắc biệt ly cay đắng
Tôi sống mà không sẵn sàng đ sống.

Всю жизнь я собираюсь жить

Всю жизнь я собираюсь жить.
Вся жизнь проходит в ожиданье,
И лишь в короткие свиданья,
Когда немыслимо решить,
Что значит быть или не быть,
Меж гордым мигом узнаванья
И горьким мигом расставанья —
Живу, а не готовлюсь жить.



THÀ LÀM NGƯỜI YÊU DẤU


Thà làm người yêu dấu của nhà thơ
Còn hơn làm vợ của nhà ngoại giao già
Nhưng sẽ là rất tuyệt
Làm người yêu dấu của nhà ngoại giao già
Nếu nhà ngoại giao này là nhà thơ Fedor Tyutchev. 

Лучше быть возлюбленной поэта

Лучше быть возлюбленной поэта,
Чем женою старого дипломата,
Но еще лучше
быть возлюбленной старого дипломата,
Если этот дипломат — поэт Федор Тютчев.

CON NGƯỜI KHÔNG CHẾT


Khi làm việc tôi khó tin vào cái chết
Đơ
n giản là tôi không tin.
Công việc làm cho tôi trở thành người không chết
Hòa vào với hoàn vũ vĩnh hằng.
Công việc làm cho tôi trở thành một hành tinh
Hoặc con đườnghay thác nước.
Người ta vẫn nói rằng ta sẽ chết
Nhưng con người không chết.

Когда работаю, я плохо верю в смерть

Когда работаю, я плохо верю в смерть.
Я попросту в нее не верю.
Работа делает меня бессмертным,
Включенным во Вселенную навеки.
Работа делает меня планетой,
Или дорогой, или водопадом.
Что говорить, мы умираем — люди,
Но человек не умирает.



GIÓ KHÔNG CÓ MÀU


Gió không có màuGió mong chứng tỏ
Thế giới bên ngoài lẫn  bên trong
Gió màu xanhnếu như gió trên cành
Và màu đ rựcnếu như trong lửa.

Ветер бесцветен? Хочет он в лицах

Ветер бесцветен? Хочет он в лицах
Весь мир показать изнутри и извне.
Ветер зеленый, если он в листьях,
Ветер багряный, если в огне.




HAI ĐỨA NGỒI ĐỐI DIỆN

Hai đứa ngồi đối diện —
Về hai phía của chiếc bàn
Nỗi đau của anh như chiếc bóng
Nằm trên trán của em.


Dù có ẩn giấu vẫn cứ tiềm tàng —
Luôn luôn hai đứa
Và trên bờ vai của anh vẫn có
Nỗi bất hạnh của em.

По обе стороны стола

По обе стороны стола —
Сидим вдвоем,
И тенью боль моя легла
На лбу твоем.

Как ни таись, как ни таи —
Вдвоем всегда,
И на плечи легла мои
Твоя беда.

Thơ tình Nicolai Oleynikov



TÌNH YÊU

Đ
i-văng uể oải
Hai người  đây.
Một tao ân ái
Là em hết đời.


Thì em đã sợ
Đã 
sợ anh yêu
Và em chống đ
Suốt cả buổi chiều.


Anh hôn âu yếm
Lên đôi môi em
Và bàn tay anh
Á
o quần tính đếm.


Hóa ra chỉ một
Mỗi một chiếc quần.
Thế là mở màn
Phong ba bão táp!


Nhưng bỗng chán chường
Một giờ sau đấy
Cánh tay của anh
Người em ôm lấy.


Anh cảm thấy chán
Ô
m choàng lấy em
Và anh can đảm
Dịch chuyển sang bên.


Em quay lưng lại
Còn anh lặng im
Em bỗng giật mình
Còn anh thiu ngủ.


Sau trong buổi sớm
Anh nhìn sang em
Phấn son không còn
Con mắt đã nhắm.

Thở dài thèm khát
Anh ôm lấy em
Và lại kinh hoàng
Đi-văng cót két.

Nhưng lần sau đó
Đã không phải tình
Trong người anh chỉ 
Máu nóng sôi lên.

Bước đi vội vã
Trong ánh sáng bừng
Ánh mắt thùy mị
Em nhìn sang anh.

Hôm qua thắm thiết
Anh đã yêu em
Dây xích bỗng đứt
Anh vội quên em.

Tình yêu như thế
Không dành cho anh
Tình là thiêng liêng
Vâng! Tình phải thế.


Любовь

Пищит диванчик.
Я с вами тут.
У нас романчик -
И вам капут.

Вы так боялись
Любить меня,
Сопротивлялись
В теченье дня.

Я ваши губки
Поцеловал,
Я ваши юбки
Пересчитал.

Их оказалось -
Всего одна.
Тут завязалась
Меж нами страсть!

Но стало скучно
Мне через час:
Собственноручно
Прикрыл я вас.

Мне надоело
Вас обнимать,-
Я начал смело
Отодвигать.

Вы отвернулись,
Я замолчал,
Вы встрепенулись,
Я засыпал.

Потом под утро
Смотрел на вас:
Пропала пудра,
Закрылся глаз.

Вздохнул я страстно
И вас обнял,
И вновь ужасно
Диван дрожал.

Но это было
Уж не любовь!
Во мне бродила
Лишь просто кровь.

Ушел походкой
В сияньи дня,
Смотрели кротко
Вы на меня.

Вчера так крепко
Я вас любил,
Порвалась цепка,-
Я вас забыл.

Любовь такая
Не для меня.
Она святая
Должна быть, да!


GỬI NATASHA

Nếu không Natasha
Thì anh đã về nhà
Nếu không Natasha
Đã suốt ngày rượu chè.

Một ngày không có em
Là một ngày tiêu tan
Để làm gì cơ chứ
Linh lan với hoa hồng!

Nhưng mà khi có em
Trong vòng vây của em
Anh yêu mã tiền thảo
Và yêu cả ngưu bàng.


Наташе

Если б не было Наташи —
Я домой бы убежал.
Если б не было Наташи —
Жизнь бы водкой прожигал.

День, когда тебя не вижу,
Для меня пропащий день.
Что тогда цветенье розы,
Что мне ландыш и сирень!

Но зато, когда с тобою
Я среди твоих цепей,
Я люблю и подорожник,
Мне приятен и репей.