Thứ Tư, 17 tháng 6, 2020

Thơ tình Lesya Ukrainka


NHỚ LẠI THỜI THƠ ẤU

Nhớ lại thời thơ ấu đã xa xôi
Tôi từng bị ngã sứt đầu mẻ trán
Nỗi đau đến tận trái tim đau đớn
Đ
au nhưng mà lặng lẽ đứng lên thôi. 

Sao thế, đau không?” – người lớn hỏi tôi.
Nhưng mà tôi không bao giờ thừa nhận
Tôi vốn là cô bé đầy kiêu hãnh
Đ
 cho không khóctôi nở nụ cười.


Thế mà bây giờ tất cả đổi thay
Vở kịch vui đã đến hồi kết thúc
Tôi sẵn sàng chịu điều cay đắng nhất
Nghe những lời thơ trào phúng về tôi


Trước sức mạnh tàn nhẫn của tiếng cười
Tôi cố gắng đ mình không khuất phục
Tôi đã quên vẻ kiêu căng ngày trước
Và tôi khóc, đ cho khỏi phải cười. 

Як дитиною, бувало

Як дитиною, бувало,
Упаду собі на лихо,
То хоч в серце біль доходив,
Я собі вставала тихо.

«Що, болить?» – мене питали,
Але я не признавалась –
Я була малою горда, –
Щоб не плакать, я сміялась.

А тепер, коли для мене
Жартом злим кінчиться драма
І от-от зірватись має
Гостра, злобна епіграма, –

Безпощадній зброї сміху
Я боюся піддаватись,
І, забувши давню гордість,
Плачу я, щоб не сміятись.



AI BẢO TÔI YẾU ĐUỐI


Ai bảo tôi yếu đuối
Trước số phận của mình? 
Chẳng lẽ run tay chân?
Chẳng lẽ lời yếu đuối?


Nếu người ta nghe rõ
Than vãn hay buồn phiền
Đ
ấy là bão mùa xuân
Mà không cơn mưa nhỏ. 


Mùa thu – không tai họa
Ai nởai lụi tàn.
Liễu héo úa bên đầm
Trở nên màu thắm đ. 


Còn khi mùa đông tới
Á
o quan khoác lên rừng
Màu sắc trên mộ phần
Tự thân là đá quí. 

Хто вам сказав, що я слабка

Хто вам сказав, що я слабка,
що я корюся долі?
Хіба тремтить моя рука
чи пісня й думка кволі?

Ви чули, раз я завела
жалі та голосіння, –
то ж була буря весняна,
а не сльота осіння.

А восени… Яка журба,
чи хто цвіте, чи в’яне,
тоді й плакучая верба
злото-багряна стане.

Коли ж суворая зима
покриє барви й квіти –
на гробі їх вона сама
розсипле самоцвіти.



HY VỌNG


Không còn tự dokhông còn số phận 
Chỉ còn lại một điều thôihy vọng. 


Hy vọng một lần trở lại Ukraina
Nhìn xem quê hương ra sao bây giờ


Và nhìn vẻ đẹp của sông Đ-nhép
Rồi sau đó dù sống hay dù chết 


Nhìn gò mộnhìn thảo nguyên mênh mông
Lần cuối hồi tưởng những gì đã từng


Không còn tự dokhông còn số phận
Chỉ còn lại một điều thôihy vọng.

Надія

Ні долі, ні волі у мене нема,
Зосталася тільки надія одна:

Надія вернутись ще раз на Вкраїну,
Поглянути ще раз на рідну країну,

Поглянути ще раз на синій Дніпро, –
Там жити чи вмерти, мені все одно;

Поглянути ще раз на степ, могилки,
Востаннє згадати палкії гадки…

Ні долі, ні волі у мене нема,
Зосталася тільки надія одна.


CON TIM CỦA TA CHÁY LÊN NHƯ LỬA


Con tim của ta cháy lên như lửa
Một nỗi buồn đang vây lấy hồn ta
Sao không khócKhông nước mắt nhạt nhòa
Tại vì sao không vội vàng trút lửa?


Hồn ta khóctâm hồn ta tan nát
Nhưng nước mắt không đ xuống thành dòng
Trong mắt ta nước mắt đã không còn
Và nỗi buồn vây quanh niềm khao khát.


Ta chỉ muốn ra giữa đồng hoang sạch
Cúi rạp mình âu yếm với đất đai
Và nức nở, đ sao trời sẽ nghe
Đ
 người ta thấy ta buồn khủng khiếp. 

Горить моє серце, його запалила 

Горить моє серце, його запалила
Гаряча іскра палкого жалю.
Чому ж я не плачу? Рясними сльозами
Чому я страшного вогню не заллю?

Душа моя плаче, душа моя рветься,
Та сльози не ринуть потоком буйним,
Мені до очей не доходять ті сльози,
Бо сушить їх туга вогнем запальним.

Хотіла б я вийти у чистеє поле,
Припасти лицем до сирої землі
І так заридати, щоб зорі почули,
Щоб люди вжахнулись на сльози мої.



ĐÊM LẶNG LẼ TỐI TĂM

Đê
m lặng lẽtối tăm
Em đứng bên anh đó
Em nhìn anh buồn bã 
Đê
m lặng lẽtối tăm


Gió trong vườn thổi nhẹ
Anh hátem ngồi nghe
Nuốt từng lời bài ca
Gió trong vườn thổi nhẹ


Xa mưa nguồn chớp bể
Buồn vây lấy lòng này
Tim như ai đâm dao
Xa mưa nguồn chớp bể 

Нічка тиха і темна була

 Нічка тиха і темна була.
 Я стояла, мій друже, з тобою;
 Я дивилась на тебе з журбою,
 Нічка тиха і темна була…

 Вітер сумно зітхав у саду.
 Ти співав, я мовчазна сиділа,
 Пісня в серці у мене бриніла;
 Вітер сумно зітхав у саду…

 Спалахнула далека зірниця.
 Ох, яка мене туга взяла!
 Серце гострим ножем пройняла.
 Спалахнула далека зірниця…

Thơ tình Grigory Pozhenyan



ĐÔI BỜ

Đêm qua trời mưa dông
Cỏ hoa sương đẫm ướt…
Thiên hạ vẫn nói rằng:
Em là người hạnh phúc.

Em tin, chẳng nghi ngờ
Dù con tim lần lữa:
Anh và em – đôi bờ
Mà dòng sông ở giữa.

Bay từng đôi – bầy chim
Như sóng kề sóng khác.
Người có đôi có cặp
Riêng em chỉ một mình.

Nhưng em đợi, em tin
Dù con tim lần lữa:
Anh và em – đôi bờ
Mà dòng sông ở giữa.

Đêm qua. Rồi bình minh
Như bóng câu bay vút.
Chẳng còn yêu ai khác
Em vẫn đợi chờ anh.

Vẫn đợi và vẫn tin
Dù con tim lần lữa:
Anh và em – đôi bờ
Mà dòng sông ở giữa.


Đôi bờ - tiếng Nga

Два берега

Ночь была с ливнями -
И трава в росе...
Про меня - "счастливая!"
Говорили все.

И сама я верила
Сердцу вопреки:
Мы с тобой два берега
У одной реки.

Утки все парами,
Как с волной волна.
Все девчата с парнями,
Только я одна.

Все ждала и верила
Сердцу вопреки:
Мы с тобой два берега
У одной реки.

Ночь была. Был рассвет
Словно тень крыла.
У меня другого нет.
Я тебя ждала.

Все ждала и верила
Сердцу вопреки:
Мы с тобой два берега
У одной реки.


CẦN ĐỂ CHO MỘT AI ĐẤY YÊU AI


Cần để cho một ai đấy yêu ai.
Thật ngây thơ, xưa như trái đất này
Đừng biến mất, những lời kỳ diệu
Cần để cho một ai yêu ai đấy
Cần để cho một ai đấy yêu ai:
Người kháu khỉnh, cô đơn, người béo, người gầy
Người rụt rè, người ốm đau – cần lắm
Cần để cho một ai đấy yêu ai.
Nai sừng tấm kêu lên để gọi xuân về
Và con én giang cánh trên cao ấy.
Nhưng điều này thật vô cùng ít ỏi.
Cần để cho một ai đấy yêu ai.
Hãy dành cho thủy thủ dòng nước sáng ngời
Và bầu trời xanh cho những gì bay trong đó.
Hãy nghĩ về bánh mì, nghĩ về Thượng Đế
Nhưng một khi ta còn sống trên đời:
Cái ống siêu hình kia không thể chia đôi
Mặt đất này chẳng có đầu có cuối.
Mà đầu óc con người – thật là ít ỏi.
Cần để cho một ai đấy yêu ai.
1963


Нужно, чтоб кто-то кого-то любил

Нужно, чтоб кто-то кого-то любил.
Это наивно, и это не ново.
Не исчезай, петушиное слово.
Нужно, чтоб кто-то кого-то любил.
Нужно, чтоб кто-то кого-то любил:
толстых, худых, одиноких, недужных,
робких, больных – обязательно нужно,
нужно, чтоб кто-то кого-то любил.
Лось возвращенье весны протрубил,
ласточка крылья над ним распластала.
Этого мало, как этого мало.
Нужно, чтоб кто-то кого-то любил.
Чистой воды морякам под килём,
чистого неба летающим в небе.
Думайте, люди, о боге, о хлебе,
но не забудьте, пока мы живём:
нет раздвоенья у супертурбин,
нет у земли ни конца, ни начала.
Мозг человеческий – как это мало.
Нужно, чтоб кто-то кого-то любил.



BÀI CA VỀ NGƯỜI BẠN

Nếu mọi niềm vui đều giống nhau
Và cả mọi nỗi đau cũng giống.
Sóng kề bên sóng
Lưng kề lưng nhau.

Ở đây, bên mép mạn con tàu
Bạn bè với nhau che chở
Bạn là sẵn sàng nhường chỗ
Trong thuyền nhỏ và phao.

Và chẳng cần xin hỏi gì đâu
Với bạn không sợ gì tai họa.
Bạn là bờ vai thứ ba – và sẽ
Luôn cùng tôi. Mãi mãi bên nhau.

Còn nếu như bạn tôi đang yêu
Mà tôi lại cũng yêu người ấy
Thì tôi sẽ sang đường. Luật là như vậy:
Kẻ thứ ba đành phải ra đi.
1954


Песня о друге

Если радость на всех одна, 
На всех и беда одна. 
Море встаёт за волной волна, 
А за спиной спина. 

Здесь, у самой кромки бортов, 
Друга прикроет друг. 
Друг всегда уступить готов 
Место в шлюпке и круг. 

Его не надо просить ни о чём, 
С ним не страшна беда. 
Друг мой – третье моё плечо – 
Будет со мной всегда. 

Ну, а случится, что он влюблён. 
А я на его пути, 
Уйду с дороги. Таков закон: 
Третий должен уйти.