Thứ Tư, 5 tháng 9, 2018

Thơ tình Robert Frost


CON ĐƯỜNG CHƯA ĐI

Con đường chia hai ngả giữa rừng thu
Nhưng than ôi, đành phải theo một lối
Tôi làm kẻ lữ hành phân vân mãi
Đưa mắt nhìn xuống lối chạy về xa
Tới khúc cong khuất sau lùm cây bụi.

Tôi lựa chọn nẻo thứ hai sau đấy
Có thể là còn hấp dẫn hơn kia
Vì cỏ mọc đầy cần bước chân đi
Mặc dù cả hai con đường nằm đấy
Có vết mòn cả đường nọ, đường kia.

Và hai con đường trong buổi sớm mai
Lá phủ đầy, chưa có bàn chân bước
Tôi dành ngả đầu tiên vào dịp khác
Dù thâm tâm vẫn biết được sau này
Quay trở lại, chắc gì còn có dịp.

Tôi sẽ kể chuyện này trong tiếng nấc
Rằng đâu đó rất nhiều năm về trước:
Hai ngả đường chia lối ở trong rừng
Tôi chọn con đường có ít bước chân
Và điều đó đã làm nên khác biệt.


VIDEO

The Road Not Taken 

Two roads diverged in a yellow wood,
And sorry I could not travel both
And be one traveler, long I stood
And looked down one as far as I could
To where it bent in the undergrowth;

Then took the other, as just as fair,
And having perhaps the better claim,
Because it was grassy and wanted wear;
Though as for that the passing there
Had worn them really about the same,

And both that morning equally lay
In leaves no step had trodden black.
Oh, I kept the first for another day!
Yet knowing how way leads on to way,
I doubted if I should ever come back.

I shall be telling this with a sigh
Somewhere ages and ages hence:
Two roads diverged in a wood, and I—
I took the one less traveled by,
And that has made all the difference.



BÊN RỪNG CHIỀU TUYẾT RƠI

Rừng của ai dường như ta đã biết
Nhà của người này nằm ở ven làng
Người không thấy là ta đang dừng chân
Ngắm khu rừng của người nằm dưới tuyết.

Con ngựa của ta nghĩ rằng kỳ cục
Dừng chân ở nơi trang trại không gần
Bên là rừng, bên hồ nước đóng băng
Vào một buổi chiều đông tăm tối nhất.

Nên ngựa của ta rung chòm lục lạc
Như hỏi xem đấy có phải sai lầm
Không lời đáp, chỉ có tiếng thì thầm
Rên khe khẽ trong lời cơn gió tuyết.

Rừng tuyệt vời, rừng sâu và mờ mịt
Nhưng còn đây lời hứa giữ con đường
Còn bao nhiêu dặm trước khi lên giường
Còn bao nhiêu dặm trước khi yên giấc.



Stopping by Woods on a Snowy Evening

Whose woods these are I think I know.   
His house is in the village though;   
He will not see me stopping here   
To watch his woods fill up with snow.   

My little horse must think it queer   
To stop without a farmhouse near   
Between the woods and frozen lake   
The darkest evening of the year.   

He gives his harness bells a shake   
To ask if there is some mistake.   
The only other sound’s the sweep   
Of easy wind and downy flake.   

The woods are lovely, dark and deep,   
But I have promises to keep,   
And miles to go before I sleep,   
And miles to go before I sleep.
******

TÌNH YÊU VÀ MỘT CÂU HỎI

Người xa lạ gõ cửa trong chiều vắng
Đấy – ngôi nhà của một đôi uyên ương.
Cây gậy của người có màu trắng và xanh
Còn trong lòng một nỗi lo đè nặng.
Người xa lạ bằng mắt nhiều hơn miệng
Hỏi chàng rể cho nghỉ lại đêm này
Đôi mắt người nhìn con đường xa xôi
Những ánh lửa khắp nơi đều tắt ngấm.

Và chàng rể liền bước ra ngoài cổng:
“Ta hãy cùng nhau ngó vào bầu trời
Có một câu hỏi cho anh và tôi
Mà bầu trời đêm hãy còn giấu kín”.
Những chiếc lá của kim ngân rụng xuống
Quả mọng kim ngân đang thẫm màu xanh
Ngọn gió mùa thu như gió mùa đông
“Người xa lạ, tôi đây mong biết lắm”.

Cô dâu một mình trong nhà im lặng
Khát khao như bếp lửa trước mặt nàng
Bếp lửa làm cho đôi má thêm hồng
Và ý nghĩ - trong tim đầy ước muốn.

Chàng rể ngó nhìn con đường xa vắng
Nhưng nghĩ suy chỉ quanh quẩn bên nàng
Mong giữ trái tim yêu trong lồng vàng
Và chốt bạc đem chốt ngoài cửa đóng.

Chàng rể nghĩ rằng hãy còn ít lắm
Chia sẻ bánh mỳ, chia sẻ hầu bao
Thành tâm cầu Chúa giúp cho người nghèo
Hay trừng phạt kẻ giàu cho đích đáng.

Và liệu có phải đấy là số phận
Khách đến mang hạnh phúc cho hai người
Hay tai họa sẽ đổ xuống đêm nay
Thì câu trả lời chàng mong biết lắm.



Love And A Question

A stranger came to the door at eve, 
And he spoke the bridegroom fair. 
He bore a green-white stick in his hand, 
And, for all burden, care. 
He asked with the eyes more than the lips 
For a shelter for the night, 
And he turned and looked at the road afar 
Without a window light. 

The bridegroom came forth into the porch 
With, 'Let us look at the sky, 
And question what of the night to be, 
Stranger, you and I.' 
The woodbine leaves littered the yard, 
The woodbine berries were blue, 
Autumn, yes, winter was in the wind; 
'Stranger, I wish I knew.' 

Within, the bride in the dusk alone 
Bent over the open fire, 
Her face rose-red with the glowing coal 
And the thought of the heart's desire. 

The bridegroom looked at the weary road, 
Yet saw but her within, 
And wished her heart in a case of gold 
And pinned with a silver pin. 

The bridegroom thought it little to give 
A dole of bread, a purse, 
A heartfelt prayer for the poor of God, 
Or for the rich a curse; 

But whether or not a man was asked 
To mar the love of two 
By harboring woe in the bridal house, 
The bridegroom wished he knew.



ĐỒNG CỎ

Tôi đi ra đồng cỏ dọn nước nguồn
Trên đồng cỏ tôi sẽ cào lá rụng
Và dòng nước sạch sẽ, tôi ngắm nhìn
Rồi tôi sẽ quay về. – Em hãy đến.

Tôi ra đi giúp cho con bê non
Đứng bên mẹ. Bê hãy còn bé lắm
Bước chân bê chao đảo, chưa vững vàng
Rồi tôi sẽ quay về. – Em hãy đến.


The Pasture

I'm going out to clean the pasture spring; 
I'll only stop to rake the leaves away 
(And wait to watch the water clear, I may): 
I sha'n't be gone long.—You come too. 

I'm going out to fetch the little calf 
That's standing by the mother. It's so young, 
It totters when she licks it with her tongue. 
I sha'n't be gone long.—You come too. 


NGỌN GIÓ VÀ BÔNG HOA TRÊN CỬA SỔ

Người đang yêu, xin hãy tạm quên tình
Và bạn hãy lắng nghe câu chuyện kể:
Nàng – là bông hoa trên cửa sổ
Còn chàng – cơn gió lạnh mùa đông.

Gió để ý và nhìn thấy hoa hồng
Khi mặt trời mùa đông xuất hiện
Ánh mặt trời làm tan băng trên kính.
Và chim oanh đã thức dậy trong lồng
Gió nhìn thấy bông hoa trong cửa sổ
Nhưng gió không biết được phải làm gì
Nhìn thấy hoa rồi gió đã bay đi
Để đêm khuya lại quay về nơi đó.

Bởi vì gió chỉ là cơn gió
Đã đành, cơn gió lạnh mùa đông
Chỉ biết vùi đầu trong tuyết miên man…
Không hay biết tình yêu là gì cả.

Nhưng dù sao ngọn gió cứ thấy buồn
Ngọn gió lung lay khung cửa sổ
Để cho hoa hồng không thể ngủ
Khi nơi này ngọn gió đến trong đêm.
Để biết đâu, bông hoa sẽ xiêu lòng
Rồi cùng gió biến vào đêm vắng
Về cái nơi dịu êm và tĩnh lặng
Nơi có bàn có bếp lửa và gương.

Nhưng bông hoa đã không nói không rằng
Biết lấy gì để đáp lời ngọn gió
Và trăm ngàn dặm cách xa, sau đó
Ngọn gió sang ngày gặp buổi bình minh.



Wind And Window Flower

Lovers, forget your love, 
And listen to the love of these, 
She a window flower, 
And he a winter breeze. 

When the frosty window veil 
Was melted down at noon, 
And the caged yellow bird 
Hung over her in tune, 
He marked her through the pane, 
He could not help but mark, 
And only passed her by 
To come again at dark. 

He was a winter wind, 
Concerned with ice and snow, 
Dead weeds and unmated birds, 
And little of love could know. 

But he sighed upon the sill, 
He gave the sash a shake, 
As witness all within 
Who lay that night awake. 
Per chance he half prevailed 
To win her for the flight 
From the firelit looking-glass 
And warm stove-window light. 

But the flower leaned aside 
And thought of naught to say, 
And morning found the breeze 
A hundred miles away.



LỬA VÀ BĂNG GIÁ


Ai đấy nói rằng thế gian sẽ chìm trong lửa
Ai đấy nói rằng ngày tận thế trong băng.
Còn tôi thì tôi chỉ mong
Như người nói rằng thế gian chìm trong lửa.
Nhưng nếu phải chịu cả hai điều tai họa
Tôi nghĩ sẽ nhận thức ra được sự thù hằn
Và để phá tan băng giá vĩnh hằng
Thì cũng tốt
Không sao cả.

Fire and Ice

Some say the world will end in fire,
Some say in ice.
From what I’ve tasted of desire
I hold with those who favor fire.
But if it had to perish twice,
I think I know enough of hate
To say that for destruction ice
Is also great
And would suffice.


CƠN ĐAU TRONG MƠ

Đấy là hôm anh dạo trong rừng tối
Hát một bài ca để gió mang đi
Và lần ấy tình cờ em ghé lại
Nhưng chẳng bước theo, em cứ chần chừ.
(Đấy là giấc mơ) và em đứng đó
Em ngại ngùng, em không chịu bước vô
Vẻ lưỡng lự, và mái đầu lắc lư:
“Nhất định người ta phải ra đón chứ”.

Anh bên cạnh, anh đứng nhìn tất cả
Sau những cành cây ngăn cách chúng mình
Một cơn đau trong lòng êm dịu quá
Anh chẳng nói gì và chẳng gọi em.
Dù cách xa nhưng anh hiểu: em gần
Và em ở đây – chứng minh điều đó.

A Dream Pang

I had withdrawn in forest, and my song 
Was swallowed up in leaves that blew alway; 
And to the forest edge you came one day 
(This was my dream) and looked and pondered long, 
But did not enter, though the wish was strong:
You shook your pensive head as who should say, 
‘I dare not—too far in his footsteps stray— 
He must seek me would he undo the wrong. 

Not far, but near, I stood and saw it all 
Behind low boughs the trees let down outside;
And the sweet pang it cost me not to call 
And tell you that I saw does still abide. 
But ’tis not true that thus I dwelt aloof, 
For the wood wakes, and you are here for proof.

http://21nhathomy.blogspot.com/


Mark Twain

Hãy nhảy như không ai nhìn bạn hết
Hãy hát như không có một ai nghe
Hãy yêu như bạn chưa đau bao giờ
Hãy sống như trên thiên đường mặt đất.

@@@

Dance like no one is watching. 
Sing like no one is listening. 
Love like you've never been hurt 
And live like it's heaven on Earth.

Mark Twain



Thơ tình Edgar Allan Poe


ELDORADO

Xưa có chàng hiệp sĩ
Trẻ trung và vui vẻ
Ngày sáng hay đêm mờ
Luôn đi về phía trước
Chàng hát vang câu hát
Chàng đi tìm Eldorado.

Nhưng thời gian thấm thoắt
Đến lúc già, bạc tóc
Con tim chàng mơ hồ
Mà chàng trai không thể
Tìm đâu ra xứ sở
Giống như là Eldorado.

Rồi một hôm, chàng bỗng
Gặp trên đường chiếc bóng
Một chiếc bóng phiêu du
“Này bóng – chàng gặng hỏi –
Ở đâu miền đất ấy
Có tên là Eldorado?”

“Sau Núi Trăng chót vót –
Chiếc bóng kia liền đáp –
Qua chín núi bảy hồ
Rồi đi qua Thung lũng
Qua vương quốc của Bóng
Nếu muốn tìm Eldorado!”

Eldorado

Gaily bedight, 
   A gallant knight, 
In sunshine and in shadow,   
   Had journeyed long,   
   Singing a song, 
In search of Eldorado. 

   But he grew old— 
   This knight so bold—   
And o’er his heart a shadow—   
   Fell as he found 
   No spot of ground 
That looked like Eldorado. 

   And, as his strength   
   Failed him at length, 
He met a pilgrim shadow—   
   ‘Shadow,’ said he,   
   ‘Where can it be— 
This land of Eldorado?’ 

   ‘Over the Mountains 
   Of the Moon, 
Down the Valley of the Shadow,   
   Ride, boldly ride,’ 
   The shade replied,— 
‘If you seek for Eldorado!’ 
******
*** 
ANNABEL LEE

Chuyện xảy ra đã nhiều năm về trước
Ở vương quốc bên biển, sóng rầm rì
Một cô gái, hẳn mọi người dã biết
Nàng có tên là Annabel Lee
Nàng đã sống với một điều ao ước
Yêu người và được yêu lại nhường kia.

Nàng con trẻ, tôi cũng là con trẻ
Ở vương quốc bên biển, sóng rầm rì
Chưa từng có ai yêu nhau như thế
Như tôi và nàng Annabel Lee
Yêu đến mức để thiên thần ghen tỵ
Dù thiên thần vẫn ở chốn xanh kia.

Chính vì thế mà đã từ lâu lắm
Ở vương quốc bên biển, sóng rầm rì
Cơn gió lạnh từ mây đen ập xuống
Đã giết chết nàng Annabel Lee
Anh em, họ hàng cao sang đổ đến
Những người thân đã mang xác nàng đi
Rồi họ đã chôn nàng trong mồ lạnh
Ở vương quốc bên biển, sóng rầm rì.

Niềm hạnh phúc, dù mới là một nửa
Mà thiên thần đã ganh tỵ nhường kia
Chính vì thế (mọi người hay biết cả
Ở vương quốc bên biển, sóng rầm rì)
Cơn gió lạnh từ đám mây đen đúa
Đã giết chết nàng Annabel Lee.

Nhưng tình yêu chúng tôi càng mạnh mẽ
Hơn những ai sống hạnh phúc đến già
Và những ai khôn khéo đã chắc gì –
Dù cả thiên thần ngự trên cao ấy
Hay quỉ ma dưới sóng biển rầm rì
Cũng không ngăn cách nổi hồn tôi với
Linh hồn của nàng Annabel Lee.

Ánh trăng sáng gợi ra nhiều giấc mộng
Tôi mơ về nàng Annabel Lee
Nhìn những ngôi sao thấy đôi mắt sáng
Đẹp tuyệt vời của Annabel Lee
Cứ hằng đêm, hằng đêm tôi lại đến
Với người vợ hiền, người yêu, người bạn
Năm trong nấm mồ bên chốn biển xa
Đang ngủ yên trong sóng biển rầm rì.

Annabel Lee

It was many and many a year ago, 
   In a kingdom by the sea, 
That a maiden there lived whom you may know 
   By the name of Annabel Lee; 
And this maiden she lived with no other thought 
   Than to love and be loved by me. 

I was a child and she was a child, 
   In this kingdom by the sea, 
But we loved with a love that was more than love— 
   I and my Annabel Lee— 
With a love that the wingèd seraphs of Heaven 
   Coveted her and me. 

And this was the reason that, long ago, 
   In this kingdom by the sea, 
A wind blew out of a cloud, chilling 
   My beautiful Annabel Lee; 
So that her highborn kinsmen came 
   And bore her away from me, 
To shut her up in a sepulchre 
   In this kingdom by the sea. 

The angels, not half so happy in Heaven, 
   Went envying her and me— 
Yes!—that was the reason (as all men know, 
   In this kingdom by the sea) 
That the wind came out of the cloud by night, 
   Chilling and killing my Annabel Lee. 

But our love it was stronger by far than the love 
   Of those who were older than we— 
   Of many far wiser than we— 
And neither the angels in Heaven above 
   Nor the demons down under the sea 
Can ever dissever my soul from the soul 
   Of the beautiful Annabel Lee; 

For the moon never beams, without bringing me dreams 
   Of the beautiful Annabel Lee; 
And the stars never rise, but I feel the bright eyes 
   Of the beautiful Annabel Lee; 
And so, all the night-tide, I lie down by the side 
   Of my darling—my darling—my life and my bride, 
   In her sepulchre there by the sea— 
   In her tomb by the sounding sea.


BÀI CA

Anh thấy em trong ngày cưới của mình
Có điều gì đã làm em đỏ mặt
Dù xung quanh em là niềm hạnh phúc
Và tình yêu luôn đứng trước mặt em.

Cái tia sáng cháy lên trong mắt em
(Dù nó thể hiện điều gì đi nữa)
Thì với đôi mắt anh, từ ngày đó
Không còn thứ ánh sáng nào hơn.

Điều xấu hổ từng làm em đỏ mặt
Là của thời con gái sẽ đi qua
Nhưng cái ngọn lửa đã dùng thiêu đốt
Còn cháy lên trong ngực của người ta.

Ai thấy em trong ngày cưới của mình
Thấy điều gì từng làm em đỏ mặt
Dù xung quanh em là niềm hạnh phúc
Và tình yêu luôn đứng trước mặt em.

Song 

I saw thee on thy bridal day-
When a burning blush came o'er thee,
Though happiness around thee lay,
The world all love before thee:

And in thine eye a kindling light
(Whatever it might be)
Was all on Earth my aching sight
Of Loveliness could see.

That blush, perhaps, was maiden shame-
As such it well may pass-
Though its glow hath raised a fiercer flame
In the breast of him, alas!

Who saw thee on that bridal day,
When that deep blush would come o'er thee,
Though happiness around thee lay;
The world all love before thee. 


GỬI HELEN

Hỡi Helen, vẻ đẹp của em đối với anh
Cũng giống như con thuyền Nicea ngày cũ
Đưa những kẻ lang thang và mệt lử
Lướt nhẹ nhàng trên biển tỏa mùi hương
Tìm về chốn cũ.

Nơi biển dữ anh chỉ mong về nhà
Ánh mắt Naiad và gương mặt cổ xưa
Của em đã giúp cho anh nhận thức
Niềm vinh quang có tên là Hy Lạp
Sự hùng vĩ có tên gọi Rôma.

Anh vẫn nhìn thấy em từ xa xăm
Bên cửa sổ như em đứng như bức tượng
Và em cầm trong tay một ngọn đèn
Ôi, Tâm hồn, quê hương em đã từng
Gọi là miền đất Thánh!

To Helen

Helen, thy beauty is to me 
   Like those Nicéan barks of yore, 
That gently, o'er a perfumed sea, 
   The weary, way-worn wanderer bore 
   To his own native shore. 

On desperate seas long wont to roam, 
   Thy hyacinth hair, thy classic face, 
Thy Naiad airs have brought me home 
   To the glory that was Greece,       
   And the grandeur that was Rome. 

Lo! in yon brilliant window-niche 
   How statue-like I see thee stand, 
The agate lamp within thy hand! 
   Ah, Psyche, from the regions which 
   Are Holy-Land! 


GIẤC MƠ TRONG MỘT GIẤC MƠ

Hãy để anh hôn em lên trán
Và cho phép anh từ giã bây giờ
Có một điều mà anh muốn nói ra
Bởi vì quả thực là em rất đúng
Cuộc đời anh như trong một giấc mơ!
Hy vọng đã từng là một giấc mơ
Dù là ngày hay đêm, khi nó đến
Dù nhìn ra hay là chẳng nhìn ra
Có phải chỉ là một cơn mê sảng?
Những gì anh nhìn và anh cảm nhận
Chỉ là giấc mơ trong một giấc mơ.

Bây giờ anh đang đứng trên bờ
Trước mặt anh biết bao con sóng
Và anh đang giữ trong tay này
Một nhúm nhỏ cát vàng tươi óng
Dường như chúng tìm cách chui xuống
Qua những ngón tay của anh đây
Để anh khóc, dòng nước mắt trào ra
Ôi lạy Chúa! Anh làm sao giữ chúng
Anh biết làm sao giữ được bây giờ
Ôi lạy Chúa! Dù chút nhỏ nhoi kia
Trước vẻ dữ dằn của bao con sóng
Hay là những gì mà anh cảm nhận
Chỉ là giấc mơ trong một giấc mơ.

A Dream Within A Dream

Take this kiss upon the brow!
And, in parting from you now,
Thus much let me avow —
You are not wrong, who deem
That my days have been a dream;
Yet if hope has flown away
In a night, or in a day,
In a vision, or in none,
Is it therefore the less gone?  
All that we see or seem
Is but a dream within a dream.

I stand amid the roar
Of a surf-tormented shore,
And I hold within my hand
Grains of the golden sand —
How few! yet how they creep
Through my fingers to the deep,
While I weep — while I weep!
O God! Can I not grasp 
Them with a tighter clasp?
O God! can I not save
One from the pitiless wave?
Is all that we see or seem
But a dream within a dream?


GỬI MẸ CỦA CON

Bởi vì con cảm thấy ở thiên đàng
Các thiên thần ghé tai nhau thầm thĩ
Trong khi cháy lên bằng ngọn lửa tình
Không có lời nào dịu dàng hơn lời “Mẹ”.

Và con gọi mẹ bằng lời như thế
Mẹ nhiều hơn lời “mẹ” đối với con
Mẹ đi vào lòng con từ ngày đó
Khi Virginia về chốn vĩnh hằng.

Mẹ ruột con, người ra đi sớm vậy
Cho con cuộc đời, còn mẹ đã ban
Đời cho kẻ mà con yêu nhường ấy.

Chính vì thế mà con quí mẹ hơn
Bởi người vợ con ở nơi vô tận
Quí linh hồn hơn cuộc sống của mình.
____________
*Bài thơ này về Maria Clemm – dì và là mẹ vợ của Edgar Allan Poe.

To My Mother

Because I feel that, in the Heavens above,
The angels, whispering to one another,
Can find, among their burning terms of love,
None so devotional as that of “Mother,”

Therefore by that dear name I long have called you—
You who are more than mother unto me,
And fill my heart of hearts, where Death installed you
In setting my Virginia's spirit free.

My mother—my own mother, who died early,
Was but the mother of myself; but you
Are mother to the one I loved so dearly,

And thus are dearer than the mother I knew
By that infinity with which my wife
Was dearer to my soul than its soul-life.


GIẤC MƠ

Qua cái nhìn của bóng đêm tăm tối
Tôi đã mơ về không ít niềm vui
Nhưng giấc mơ giữa ban ngày sáng chói
Lại mang cho tôi nhiều nỗi ngậm ngùi.

Chẳng phải đấy là giấc mơ ban ngày
Mà ánh mắt bám vào hay sao chứ
Và những thứ xung quanh nó lúc này
Đều hướng về những ngày trong quá khứ.

Ôi giấc mơ thần thánh và thiêng liêng
Lúc này đây thế gian đầy tranh cãi
Ta đi trên đời có ngươi dẫn lối
Hồn cô đơn nhờ tia sáng diệu huyền.

Ánh sáng này qua bão tố, đêm đen
Và run lên ở từ nơi xa thẳm
Liệu Sự thật có điều gì soi sáng
Hơn ngôi sao có ánh sáng ngày thường?

A Dream

In visions of the dark night 
I have dreamed of joy departed— 
But a waking dream of life and light 
Hath left me broken-hearted. 

Ah! what is not a dream by day 
To him whose eyes are cast 
On things around him with a ray 
Turned back upon the past? 

That holy dream—that holy dream, 
While all the world were chiding, 
Hath cheered me as a lovely beam 
A lonely spirit guiding. 

What though that light, thro' storm and night, 
So trembled from afar— 
What could there be more purely bright 
In Truth's day-star?