Thứ Năm, 18 tháng 6, 2020

Thơ tình Lev Oshanin


BÀI CA VỀ TUỔI TRẺ ÂU LO

Mối quan tâm của ta thật giản đơn
Mối quan tâm của ta là như vậy:
Sao cho đất nước này sống mãi
Và không còn sự lo lắng nào hơn!

Dù những vì sao rơi rụng trong đêm
Và dù tuyết rơivà cơn gió thổi
Con tim này vẫn luôn vẫy gọi
Ta đi vào sự lo lắng xa xăm.

Thì cứ đ mặc cho anh và em
Tai họa này tiếp theo tai họa khác
Nhưng tình bạn của hai chúng mình
Mãi theo anh cho đến ngày anh chết.

Một khi anh hãy còn biết đi
Một khi hãy còn biết cách nhìn ngó
Một khi anh hãy còn biết thở
Thì anh chỉ đi về phía trước kia.

Và mỗi người trong cuộc đời vẫn thế
Tình yêu mà ta đã gặp một lần
Cùng với bạnvà như bạncan trường
Tình yêu sẽ cùng vượt qua bão tố. 

Chớ nghĩ rằng tất cả đã hát xong
Rằng bão tố tất cả giờ im lặng.
Bạn hãy sẵn sàng cho mục đích lớn
Và sẽ tìm ra bạn giữa vinh quang.

Dù những vì sao rơi rụng trong đêm
Và dù tuyết rơivà cơn gió thổi
Con tim này vẫn luôn vẫy gọi
Ta đi vào sự lo lắng xa xăm.

Песня о тревожной молодости

Забота у нас простая,
Забота наша такая:
Жила бы страна родная,
И нету других забот!

И снег, и ветер,
И звёзд ночной полёт..
Меня мое сердце
В тревожную даль зовёт.

Пускай нам с тобой обоим
Беда грозит за бедою,
Но дружба моя с тобою
Лишь вместе со мной умрёт.

Пока я ходить умею,
Пока глядеть я умею,
Пока я дышать умею,
Я буду идти вперёд!

И так же, как в жизни каждый,
Любовь ты встретишь однажды,-
С тобою, как ты, отважно
Сквозь бури она пройдёт.

Не думай, что всё пропели,
Что бури все отгремели.
Готовься к великой цели,
А слава тебя найдёт!

И снег, и ветер,
И звёзд ночной полёт..
Меня мое сердце
В тревожную даль зовёт.


NẾU YÊU THÌ ĐI TÌM


Trong điệu nhảy vũ hội buổi tối này
Bàn tay anh lên tay em khẽ chạm
Và bỗng nhiên như từ đâu cơn nóng
Cơn nóng rần rần trong những ngón tay.

Sau đó  đâu anh không còn nhớ
Chỉ nhớ bờ môi trong phút lặng im
Và chỉ những lời em nói với anh
Những lời thì thầm trước lúc từ giã:

Nếu yêu thì đi tìm
Nếu muốn thì đến gặp
Cho ngày còn dấu vêt.
Nhưng nếu chẳng có tình
Thì gọi em vô ích
Anh chẳng tìm thấy em.

Và từng đêm tôi mơ chẳng vô tình
Về chiếc ghế trong đêm dài giá lạnh
Và làn da dịu dàng khi khẽ chạm
Lên bàn tay trần sạm nắng của em.

Chẳng lẽ không còn quay lại nữa chăng
Cái đêm hè mơ màng thiu thiu ngủ
Giọng nói thân thương thì thào to nhỏ
Và êm đềm hơi thở nhẹ của em:

Nếu yêu thì đi tìm
Nếu muốn thì đến gặp
Cho ngày còn dấu vêt.
Nhưng nếu chẳng có tình
Thì gọi em vô ích
Anh chẳng tìm thấy em.

Если любишь – найди

В этот вечер в танце карнавала
Я руки твоей коснулся вдруг.
И внезапно искра пробежала
В пальцах наших встретившихся рук.

Где потом мы были, я не знаю,
Только губы помню в тишине,
Только те слова, что, убегая,
На прощанье ты шепнула мне:

Если любишь - найди,
Если хочешь - приди,
Этот день не пройдет без следа.
Если ж нету любви,
Ты меня не зови,
Все равно не найдешь никогда.

И ночами снятся мне недаром
Холодок оставленной скамьи,
Тронутые ласковым загаром
Руки обнаженные твои.

Неужели не вернется снова
Этой летней ночи забытье,
Тихий шепот голоса родного,
Легкое дыхание твое:

Если любишь - найди,
Если хочешь - приди,
Этот день не пройдет без следа.
Если ж нету любви,
Ты меня не зови,
Все равно не найдешь никогда.



HÃY Đ MẶT TRỜI LUÔN CHIẾU SÁNG

Một vầng thái dương
Bầu trời vòng quanh –
Đ
ấy là bức tranh một cậu bé
Cậu bé vẽ trên tờ giấy nhỏ
Và bên góc ký tên mình:


Hãy đ mặt trời luôn chiếu sáng
Hãy đ cho bầu trời mãi xanh
Hãy đ cho có mẹ thường xuyên
Và hãy đ cho em mãi mãi.


Hỡi người bạn mến thương
Hỡi người bạn tốt
Nhân loại muốn hòa bình.
Và  tuổi ba lăm
Con tim không mỏi mệt
Chỉ muốn nhắc lại rằng:


Hãy đ mặt trời luôn chiếu sáng


Người lính hãy lặng im hơn
Hãy nghe này anh lính trẻ
Loài người sợ vô cùng tiếng nổ.
Hàng nghìn đôi mắt mở
Hàng nghìn đôi mắt nhìn bầu trời
Lặp đi lặp lại những đôi môi:


Hãy đ mặt trời luôn chiếu sáng


Chúng ta phản đối tai nạn
Chúng ta chống lại chiến tranh
Ta đứng lên theo những cậu bé của mình.
Mặt trời muôn mămHạnh phúc muôn năm –
Đ
ấy là lời con người ra lệnh.


Hãy đ mặt trời luôn chiếu sáng
Hãy đ cho bầu trời mãi xanh
Hãy đ cho có mẹ thường xuyên
Và hãy đ cho em mãi mãi.
_____


*Theo nhà thơ KChukovsky trong cuốn “ dvux do piat” thì điệp khúc của bài thơ này là những lời của một cậu bé 4 tuổi viết năm 1928.

Пусть всегда будет солнце 

Солнечный круг,
Небо вокруг -
Это рисунок мальчишки.
Нарисовал он на листке
И подписал в уголке:

Пусть всегда будет солнце,
Пусть всегда будет небо,
Пусть всегда будет мама,
Пусть всегда буду я.

Милый мой друг,
Добрый мой друг,
Людям так хочется мира.
И в тридцать пять
Сердце опять
Не устает повторять:

Пусть всегда будет солнце...

Тише, солдат,
Слышишь, солдат,-
Люди пугаются взрывов.
Тысячи глаз
В небо глядят,
Губы упрямо твердят:

Пусть всегда будет солнце...

Против беды,
Против войны
Встанем за наших мальчишек.
Солнце - навек! Счастье - навек!-
Так повелел человек.

Пусть всегда будет солнце,
Пусть всегда будет небо,
Пусть всегда будет мама,

Пусть всегда буду я.

Thơ tình Ilya Erenburg



HÃY GIẾT

Như máu trên thái dương của anh đang dồn dập
Như tháng năm trong máunhư tính sổ những hờn căm
Như say vì đau khổ mà không có rượu vang
Và giống như sự yên lặng mênh mang
Sau những viên đạnsau những quả mìn
Và một trăm pútvào một khoảnh khắc
Như cuộc đời này – anh đừng uống, đừng ăn
Và đừng thở - chỉ một điềuhãy giết!
Vì cái miệng của vợ anh mím chặt
Vì những tháng năm giặc đem thiêu đốt
Vì không còn giấc ngủkhông thành quách
Vì tiếng khóc con trẻtiếng kêu tử đinh hương
Vì một điềuthậm chí sự hình dung
Những con mắt của mình khóc sướt mướt
Vì nỗi đau của những con ong bị sỉ nhục
Vì một điều rằng nó tự tìm đến anh
Và vì chính anh – đừng uống và đừng ăn
Như máu trên thái dương – chỉ một điềuhãy giết!

Убей!

Как кровь в виске твоем стучит,
Как год в крови, как счет обид,
Как горем пьян и без вина,
И как большая тишина,
Что после пуль и после мин,
И в сто пудов, на миг один,
Как эта жизнь — не ешь, не пей
И не дыши — одно: убей!
За сжатый рот твоей жены,
За то, что годы сожжены,
За то, что нет ни сна, ни стен,
За плач детей, за крик сирен,
За то, что даже образа
Свои проплакали глаза,
За горе оскорбленных пчел,
За то, что он к тебе пришел,
За то, что ты — не ешь, не пей,
Как кровь в виске — одно: убей!

KHÔNG AI NÓI VỚI TÔI


Không ai nói với tôi trong giờ học: “hãy lắng nghe
Không ai nói với tôi trong bữa ăn: “hẵy ăn đi
Và chẳng có ai gọi tên tôi là Ilya
Và không ai có thể dịu dàng âu yếm
Như mẹ hiền âu yếm đứa con thơ.

Мне никто не скажет за уроком

Мне никто не скажет за уроком "слушай",
Мне никто не скажет за обедом "кушай",
И никто не назовет меня Илюшей,
И никто не сможет приласкать,
Как ласкала маленького мать.



ĐAU KHỔ CỦA NGƯỜI KHÁC

Đ
au khổ của người khác - nó như con ruồi
Em xua đuổi nó, và em lại ngồi
Em muốn bước rabước ra rất muộn
Đ
au khổ là không khí ướt và rất nóng
Và dù em có thở thì vẫn cứ oi.
Đ
au khổ không nghe, đau khổ là cuồng loạn
Đ
au khổ đến và hằng đêm than vãn
Biết làm gì với nó – đau khổ của người ta.

Чужое горе — оно, как овод

Чужое горе — оно, как овод,
Ты отмахнешься, и сядет снова,
Захочешь выйти, а выйти поздно,
Оно — горячий и мокрый воздух,
И как ни дышишь, все так же душно.
Оно не слышит, оно — кликуша,
Оно приходит и ночью ноет,
А что с ним делать — оно чужое.


NẾU EM LÀ MỘT CON DÊ CÁI

Nếu em là một con dê cái, tôi sẽ xua em ra đồng, tôi sẽ đi theo em và cho em muối.

Nhưng em không phải là con dê cái, mà em là cô gái với lược, với váy, với những ngón tay quá mong manh và những ước mơ quá ư là dễ vỡ. Và tôi sợ nói chuyện với em, tôi sợ nhìn vào tâm hồn em, giống như đứa trẻ con sợ làm hỏng một món đồ chơi đắt tiền.
1913

Если бы ты была козой

Если бы ты была козой, я бы выгонял тебя в поле, ходил бы за тобой и давал бы тебе соли.

Но ты не коза, а девушка, с гребенками, с платьями, с юбками, с пальцами слишком тонкими, с мечтами слишком хрупкими. И я боюсь с тобой говорить, боюсь заглянуть в твою душу, как дети боятся разбить дорогую игрушку.


CHÚA CÓ NHIỀU SAO

Chúa có nhiều sao – cả một thiên đường sáng rực, nhưng với anh thì em chỉ một trên đời, em hãy đợi anh, em đừng chết! Còn khi em chết thì sẽ trở thành một ngôi sao ở chốn thiên đường, và em hãy nói với Chúa rằng:

“Chúa ơi, Chúa hãy thực hiện điều ước muốn của con!”

Và Chúa vui lòng, và em quay trở lại với anh, em mặc chiếc áo dài, dài đến tận gót chân. 

Anh sẽ bước vào phòng của em, và khi đó anh sẽ nhìn lên trời và nói:

“Một ngôi sao rơi!...”
1913

Звезд у Бога много

Звезд у Бога много - целый светлый рай, а ты у меня одна на свете, обожди, не умирай! А когда умрешь всё же и станешь звездой в раю, ты так скажи господу:

"Боже, исполни просьбу мою!"

Он исполнит, и ты вернешься ко мне назад в своей ночной рубашке, длинной, длинной до пят.

Я буду в твоей комнате тогда и, глядя на небо, скажу:

"Упала звезда!.."


TÔI VÀ EM

Tôi và em nhảy trong một lúc lâu, giống như hai con sói đã được huấn luyện.Nỗi buồn – người thuần phục giữ roi ở trong tay, và chúng tôi gọi đó là tình yêu.

Màn sương xanh trải rộng. Buổi tối mùa đông dịu dàng và sạch sẽ. 

Em đi rồi... Tôi hôn cây roi gãy... 

Người ta đặt dải đánh dấu trang vào cuốn sách để không nhầm với trang đã đọc. Giá mà được quay trở về quá khứ xa xăm hầu như đã bị lãng quên. 

Vào những đêm mùa xuân này, trên một cuốn tiểu thuyết nhàm chán nào đó mà tôi đã đọc, tôi viết: “Florence, Florence” và những chữ cái bị tổn thương.

Tất cả những gì tốt đẹp trong cuộc sống trôi qua giữa những ngọn đồi thấp, nơi gió đẩy đàn bò trời từ Pisa, nơi buổi tối bên sông Arno ấm và ẩm ướt, và các cửa hàng trang sức lung linh dưới ánh đèn, nơi người Anh đi dạo thành từng đoàn, nơi buổi hoàng hôn lặng lẽ và kéo dài như ngọn nến vận động cho tất cả tình yêu ở chốn trần gian, nơi tôi đã có mặt cùng với em và nơi chúng tôi không còn quay trở lại.

Quá nhiều – đã ba năm rồi đấy! .. Và không còn trở lại với quá  khứ xa xăm, hầu như đã bị lãng quên…

Một dải đánh dấu giữa hai trang sách…

Мы плясали с тобой долго

Мы плясали с тобой долго, как два дрессированных волка. Тоска-укротитель держала свой хлыст наготове, и это мы звали любовью.

Синяя стелется мгла. Зимний вечер ласков и чист.

Ты ушла… Я целую поломанный хлыст…

В книге оставляют закладку, чтобы опять опьяняться теми же страницами. Если б вернуться обратно к далекому, почти позабытому.

В эти ночи весенние на каком-то прочитанном скучном романе я пишу: "Флоренция, Флоренция", и буквы ранят.

Всё, что было хорошего в жизни, прошло среди низких холмов, где ветер гонит из Пизы стада небесных волов, где вечером у Арно тепло и сыро и дрожат огоньками лавочки ювелиров, где англичане бродят толпами, где закатами тихими и долгими, как свеча, горит кампанило за всю земную любовь, где вместе с нею мы были и где не будем вновь.

Так много - три года!.. И не вернуться обратно к далекому, почти позабытому…


Одна закладка меж двумя страницами…